Hoàng Liên đưa tay lên để trán, ánh mắt hung dữ.
Đàm Hi đẩy Hàn Sóc vào một góc, tránh để cô bị vạ lây.
– Sau đó vớt cái chậu nhựa đặt trêи bồn rửa mặt lên, bắt đầu hất nước từ trong thùng chứa nước ở trong nhà tắm ra…
Rào rào!
Hất thẳng về phía Hoàng Liên.
Lại trúng nữa!
Đàm Hi trợn trắng mắt, đắc ý nhếch miệng.
“Cô dám hất nước vào tối?!”
“Mụ già, tối hất nước vào mụ đấy!” Nói xong lại hất tiếp một chậu nữa.
Hoàng Liên thẹn quá hóa giận, trực tiếp đạp đổ thùng nước.
Ánh mắt Đàm Hi khẽ thay đổi, đạp đổ được thùng nước to thế này, có thể thấy sức lực của cô ta cực kỳ lớn, hơn nữa còn mặc quân trang, nói năng hành sự đều hiện rõ vẻ bá đạo, có lẽ là nhân vật cực kỳ khó trêu chọc trong quân đội.
Tuyệt đối không thể liều mạng chống lại được.
Phải làm thế nào đây?
“Này cô gái! Cho cậu đấy.”
Đàm Hi vô thức giơ tay ra, cầm lấy một ống nước cực lớn, hay nói chính xác có lẽ là ống nước cứu hỏa, vừa thổ vừa to như cái miệng bát.
Hàn Sóc đứng bên cạnh khoang cứu hỏa, liều cái mạng già bắt đầu quay vô lăng.
Vì dùng lực quá mạnh, cho nên gương mặt cô trở nên méo mó dữ tợn, “Đệch! Động rồi, động rồi! Cô em, cậu nhất định phải lấy hết sức bình sinh ra để cầm cho chắc cái ống đó đấy nhé!”
Vừa nói dứt lời, ống nước mang theo áp lực kinh người đã bắn ra ngoài, khiến gan bàn tay Đàm Hi tê rần.
Cô vội vàng nắm chắc lấy, sau đó nhắm thẳng vào “mụ già” kia.
Rào… Rào…
Sắc mặt Hoàng Liên chợt thay đổi.
Quá trình từ khi Hàn Sóc ném ống nước cho Đàm Hi rối ống nước chĩa thẳng vào cô ta chỉ chưa đến năm giây, cô ta hoàn toàn không kịp tránh né.
Cho dù có gắng gượng tránh được ống nước thì với diện tích phun nước lớn như vậy, áp lực nước tinh khủng đến thế, cô ta cũng không thể tránh khỏi kết cục chật vật này.
“Đáng ghét!” Hoàng Liên đỡ hai tay trước mặt, đối mặt với ống trụ phun nước mạnh mẽ kia thì không khác gì châu chấu đá xe.
Chưa đầy mười giây sau cô ta đã bắt đầu có dấu hiệu không thể chống đỡ được nữa, bị ép lùi lại phía sau, toàn thân lung lay như sắp đổ.
Nếu cứ tiếp tục thế này có lẽ cô ta sẽ bị nước phun nâng cao lên không trung, cho dù có nắm được thứ gì đó nhưng cảm giác áp lực siêu mạnh đánh thẳng vào giống như một cây roi đang quất lên người, ngoài việc thở hổn hển giận dữ chỉ còn lại cảm giác đau đớn chân thực.
“Dừng… dùng tay lại… khụ… khụ khụ…”
Hoàng Liên cố gắng hét đối phương ngừng lại, nhưng vừa há miệng ra đã bị phun nước đầy miệng.
Hàn Sóc dựa vào bên cạnh khoang cứu hỏa, cười cực kỳ đắc chí: “Cô gào nữa đi! Đánh người nữa đi! Đáng đời.”
Đàm Hi cười lạnh, nếu cố không tránh né kịp thời thì nắm đấm kia rất có khả năng đã hủy hoại luôn gương mặt của cô rồi.
Sau khi chứng kiến đối phương một chân đạp đổ thùng nước nặng hơn trăm cân, cô mới ý thức sâu sắc được hậu quả của nắm đấm khi nãy có thể gây ra!
Nếu đã như vậy thì cũng đừng trách cổ ra tay quá độc ác!
Khi Tiểu Lưu dẫn cấp trêи đến nhà tắm, Hoàng Liên đã nằm rạp dưới đất như “gà rừ” quân phục ướt đẫm, sắc mặt trắng bệch, ngoài việc lồng ngực vẫn còn phập phồng chứng tỏ cô ta vẫn còn sống ra thì tất cả những hiện tượng khác đều chứng tỏ cô ta đã gặp phải nỗi thống khổ gì đó kinh khủng lắm.
“Đồng chí Thiếu úy! Cô sao thế này?!” Tiểu Lưu kinh hoàng hô lên, chạy