Thời Cảnh nhìn thấy hết vẻ mặt nghi hoặc của cô ta, trong lòng không khỏi cười lạnh…
Loại báo chí này, Lục Chinh đã lên chán từ tám trăm năm trước rồi có biết không hả?
Phải biết rằng, năm đó Lôi Thần thống lĩnh bộ đội đặc công của Hoa Hạ tham gia diễn tập quân sự chống khủng bố toàn cầu, đánh bại những đối thủ mạnh mẽ như nước M, nước Y, giành được thành tích hạng nhất.
Đó cũng là giải thưởng quân sự lớn nhất của Hoa Hạ trong vòng ba mươi năm trở lại đây.
Sau khi Lục Chinh về nước, ba cơ quan ngôn luận lớn nhất trong nước đều xin phỏng vấn, còn cam kết đưa tin về anh bằng hẳn một trang báo riêng, nhưng tên nhãi này lại vô cùng kiêu ngạo, kiên quyết không chịu lộ mặt.
Lý do rất đầy đủ…
“Làm bộ đội đặc công mà để lộ mặt mình dưới ánh nắng mặt trời thì chẳng khác nào đặt mình vào trong nòng pháo.
Thế nên, tôi phục tùng điều lệ bảo mật của bộ đội đặc công một cách vô điều kiện… từ chối bất kỳ cuộc phỏng vấn dưới bất kỳ hình thức và lý do gì.” Lời lẽ vô cùng nghiêm chỉnh.
Cuối cùng, chẳng ai làm gì được anh, đành phải chụp qua loa mấy tấm dáng người cho xong việc.
Sau khi Lục Chinh nhận được ảnh còn cứ cảm thấy không hài lòng.
“Này này Lục Chinh, đồng chí Lục, đại đội trưởng Lục à, rốt cuộc cậu muốn thế nào đây hả?” Ông Thủ trưởng già bị anh làm cho tức giận đến giậm chân bình bịch.
“Chụp lại, dùng ống kính lớn.” Nhưng thứ được làm mờ không phải bối cảnh xung quanh mà là chính anh.
Thế nên, khi ba tờ báo lớn xuất bản ra, chỉ có thể nhìn thấy một bức ảnh với bóng dáng mơ hồ tới cực điểm.
Sự thật đã chứng minh, suy tính của Lục Chinh không phải không có lý.
Đoạn thời gian đó, từng có những thế lực không rõ ở nước ngoài có ý đồ muốn diệt trừ Lục Chinh.
Nhưng chúng lại không biết tướng mạo anh ra sao, thế nên muốn thu thập rất nhiều sách báo vào tay, kết quả không những không tìm kiếm được tin tức hữu dụng mà còn làm cho quân đội phát hiện ra, tìm hiểu nguồn gốc và bắt được mấy tên “bán nước” liền!
Chính nhóm lãnh đạo đã quen với mưa gió cũng không khỏi cảm thấy sợ hãi, vỗ bả vai Lục Chinh, khen anh đã có dự kiến từ trước, hơn nữa còn hứa hẹn từ nay về sau sẽ không cho đám báo chí tới quấy rầy anh nữa.
Nói cách khác, Lục Chinh có quyền tuyệt đối trong việc có tiếp nhận phỏng vấn hay không.
Nếu anh từ chối thì cho dù là lãnh đạo tổng quân khu cũng không thể ép được, huống chi chỉ là một nữ phóng viên nho nhỏ?
Hướng Ảnh Tấm cắn môi, nhìn chằm chằm vào Lục Chinh, trong đáy mắt dần có ánh nước tích tụ, dường như có thể lập tức khóc òa ngay sau đó.
Chỉ là một gã lính quèn thôi, kiểu cái gì mà kiêu?
Nhưng nghĩ kỹ một chút, lại đoán có lẽ người này không biết được ý nghĩa của cái tên “Tuần san quân sự” là gì chăng?
Nếu không sao có thể từ chối chứ?
“Anh không cần ngại ngùng, tôi chỉ hỏi mấy câu thôi, chụp vài bức ảnh.
Anh chỉ cần phối hợp với tôi để hoàn thành công việc, tôi giúp anh nổi tiếng, từ đây cũng bước đi thuận lợi, vững chắc hơn trong quân ngũ, sao hả?”
Hướng dẫn từng bước, dùng lý lẽ để thuyết phục.
Nếu người ngồi ở đây không phải Lục Chinh mà chỉ là một người lính trẻ nào đó thì có lẽ sẽ giúp cô ta thỏa mãn nguyện vọng, tung tăng vui vẻ nhận lời phỏng vấn rồi.
Đáng tiếc, Hướng Ảnh Tâm quá xui xẻo, trời định sẽ vướng phải trắc trở.
Chỉ nghe thấy một âm thanh cười nhạt nhẽo, vẻ mặt Lục Chinh cực kỳ lãnh đạm: “Nổi tiếng ư?”
“Đúng! Chỉ cần có mặt trong “Tuần san quân sự thì cả quân khu đều sẽ biết anh, hơn nữa còn ngưỡng mộ anh.” Hướng Ảnh Tâm tưởng rằng Lục Chinh đã nghĩ thông nên càng ra sức thả mồi, “Đến lúc đó, anh sẽ trở thành quân danh dự trong tiểu đội, tiền đồ vô lượng.”
“Thế sao?”