Đàm Hi cũng không biết cô đã ngủ thế nào, khi tỉnh lại thì trời đã tối đen như mực.
Nghiêng đầu nhìn, bên gối đã không còn bóng người.
Đàm Hi giơ tay lên, cử động chân, vươn vai lắc mình.
Lúc chắn trượt xuống, cô mới biết mình đã mặc đồ ngủ rồi, mơ hồ còn có mùi thơm của nước giặt đồ.
Phía dưới cũng không đau nữa, mà man mát lành lạnh.
Có lẽ là đã được thoa thuốc…
“Em dậy rồi à?” Lục Chinh đẩy cửa bước vào.
Bộ trang phục giản dị ở nhà khi anh mặc lại toát lên khí chất tinh anh.
Đàm Hi bĩu môi, hừ lạnh một tiếng, quay lưng lại, rõ ràng không muốn để ý đến anh.
“Vẫn còn giận à?” Lục Chinh vòng đến trước mặt cô, trong lòng biết rõ lần này đúng là anh làm có hơi quá, nhưng anh không thể nhịn được…
Trong lúc nhất thời vừa hết cách lại bất đắc dĩ.
Đàm Hi bỗng nhiên ngửi thấy mùi sữa thơm, cái mũi khẽ động, lặng lẽ ngước mắt lên đã nhìn thấy Lục Chinh đang bưng một ly sữa bò tươi trêи tay.
Cố vô thức ɭϊếʍ môi, đột nhiên thấy khát…
Lục Chinh thấy vậy, cũng không nói gì, mà đưa thẳng chiếc cốc thủy tinh đến bên môi cô.
Đàm Hi cau mày, “Ý anh là sao?”
“Đút cho em”
“Ờ” Thế này thì còn tạm được.
Bám lấy tay Lục Chinh, Đàm Hi uống hết sữa bò, bờ môi trêи còn lưu lại một vòng bọt sữa màu trắng, cô không hề phát hiện ra.
Lục Chinh cúi người, ɭϊếʍ sạch cho cổ, xong xuôi còn chẹp chẹp miệng, như thể hồi tưởng lại hương vị.
“Còn thơm hơn cả trong cốc”
Nói xong, lại cắn đôi môi anh đào đó, không nặng cũng không nhẹ.
“Xi.” Đàm Hi trợn mắt, đẩy anh ra: “Anh cầm tinh con chó đấy à?!” Sao cứ hở ra là cắn người thế?
Giọng điệu hờn dỗi, sóng mắt yêu kiều, có lẽ vì vừa uống sữa bò, cho nên xung quanh cô còn vương vấn hương thơm của sữa, mê hoặc tự nhiên.
Nếu không bận tâm đến sức khỏe của cổ thì Lục Chinh đã sớm hóa thân thành sói, mạnh mẽ nhào tới rồi.
Suy cho cùng anh vẫn không nỡ nhẫn tâm nhìn cô phải chịu tội…
Ai bảo cô nhóc đó là khối thịt gắn liền trái tim anh chứ?
Ngoài việc bảo vệ, thương yêu, anh không còn sự lựa chọn nào khác nữa.
Số mệnh!
Nhưng, anh chấp nhận nó.
Sắc trời khuya dần, Nhiễm Dao cuộn tròn trêи ghế sofa trong chung cư, cả phòng khách rộng lớn chỉ bật một ngọn đèn, trong phòng hơi tối.
Cố yên lặng ngồi đó, ôm một chiếc gối ôm trong lòng.
Chiếc gối này màu hồng, hình Hello Kitty, là món đồ được cổ mua về trong một lần đi dạo phố cùng Tổng Tử Văn.
Trêи tivi đang chiếu một chương trình giải trí tổng hợp, hai người dẫn chương trình rất hài hước.
Bình thường khi cổ và Đàm Hi ở trong phòng ngủ cùng xem thì cười đến đau cả bụng, nhưng bây giờ đang không tập trung nên không mấy hứng thú.
Lại không nên nổi nhìn lên đồng hồ treo tường, kim giờ đã chỉ đến số 10, bên ngoài cửa sổ trắng dần lên cao, người cô đang nhớ nhung vẫn chưa quay về.
Sáng hôm qua, sau khi Nhiễm Dao cùng Tống Tử Văn rời khỏi doanh trại quân đội thì về thẳng thủ đô.
Đã gần đến Quốc Khánh, Tống Tử Văn được nghỉ lễ, cả ngày hai người ở chung cư bám lấy nhau, chỉ muốn lúc nào cũng dính chặt lấy nhau, khó tránh khỏi có lúc súng đạn sẵn sàng.
Bốn mắt nhìn nhau, Nhiễm Dao đã đỏ ửng má.
Thực ra trước khi đến đây, cô đã chuẩn bị sẵn sàng sẽ giao bản thân mình cho anh.
Nghiêm túc mà nói, cô không phải là một cô gái bạo gan.
Không cuồng nhiệt giống như Đàm Hi, cũng không kiêu ngạo kiên cường như An An, nhưng cô rất nghiêm túc.
Nghiêm túc đối đãi với tình cảm, nghiêm túc yêu Tống Tử Văn, không cần nhắc đến được mất, bất luận kết quả có thế nào.
Cho nên, cô can tâm tình nguyện trao bản thân cho Tổng Tử Văn, thận trọng như vậy, cẩn thận như vậy.
Tổng Tử Văn là một người đàn ông bình thường, dù khả năng khống chế rất mạnh, nhưng cũng không chịu nổi sự khiêu khích