“Ngươi vội vàng như vậy làm cái gì?”
Nhìn thấy Lạc Nam lôi kéo mình vào trong phòng tu luyện mà Hùm Xám chuẩn bị, ngay cả đánh giá không gian phòng cũng không thèm nhìn đã lập tức leo lên giường có Gia Tốc Trận khoanh chân ngồi tu luyện, Thủy Triều Tịch tròn xoe mắt hỏi.
Nàng dù đang mang hận thù trên người cũng không gấp gáp mạnh lên giống như hắn.
“Có thị nữ nào nói chuyện với thiếu gia của mình bằng thái độ đó không hả?” Lạc Nam bất mãn lườm Thủy Triều Tịch.
“Hừ!” Thủy Triều Tịch hừ lạnh một tiếng, ở trước mặt người ngoài cho vài phần mặt mũi, khi chỉ có hai người còn dám lên mặt với nàng.
Phải biết rằng nàng chỉ cần một đạo Hồn Kỹ liền có thể áp chế hắn.
“Nàng đường đường là Thánh Đế, ngồi tu luyện hàng vạn năm cũng chưa chắc có thể gia tăng một tiểu cảnh giới nên không cần gấp gáp, còn ta chỉ là một Tiểu Thánh mà thôi, phải tranh thủ tu luyện nha!” Lạc Nam nhếch miệng nói:
“Thị nữ thì nên hỗ trợ thiếu gia mình tu luyện để tiết kiệm thời gian mới phải!”
Thủy Triều Tịch bĩu môi, bất quá vẫn biết lời của hắn có vài phần đạo lý, hiện tại hai người ngồi chung một thuyền, đều đã đắc tội với Hải Long Cung, phải giúp đỡ lẫn nhau.
Thế là nàng đến bên cạnh ngồi xuống, lấy ra đàn tỳ bà nhẹ nhàng gãy lên, đồng thời nhẹ giọng hát.
Tiếng hát như thánh ca vừa được cất lên, Lạc Nam chỉ cảm thấy Linh Hồn của mình như được rột rửa trong làn nước êm dịu nhất, tất cả suy nghĩ lộn xộn biến mất, bước vào một loại cảnh giới thần thanh khí sảng, ngộ tính gia tăng chưa từng có.
Loại cảm giác này có lẽ còn thần kỳ hơn khi ngồi dưới gốc cây Bồ Đề Thụ.
Mặc dù hắn đã quen được Hải Linh Lung và Hải U Quỳnh thường dùng tiếng ca trợ giúp tu luyện, nhưng tu vi của các nàng kém hơn Thủy Triều Tịch rất nhiều, hiệu quả không thể nào sánh bằng được.
Tiếng ca của Nhân Ngư Nữ Hoàng tu vi Hồn Thánh Đế Trung Kỳ dùng để hỗ trợ một Tiểu Thánh Hậu Kỳ tu luyện, thấy thế nào cũng giống như dùng đao mổ trâu giết gà, ngay cả Hồn Nguyệt Ánh và mấy nữ Hỏa Nhi, Quang Nhi trong đan điền cũng đang vô cùng hưởng thụ.
Có thể nói trên thế gian này sợ rằng chỉ có Lạc Nam là nhân vật duy nhất có được đãi ngộ như vậy.
Tuy nhiên nếu xem xét thì tên Tiểu Thánh Hậu Kỳ này chỉ toàn tu luyện công pháp cấp Chí Tôn, xem như không uổng phí tiếng ca của Hồn Thánh Đế nha.
Không do dự nữa, hắn khoanh chân ngồi xếp bằng, lấy ra tất cả tài nguyên chuyên dụng của Phật Tu và Long Tộc vừa đạt được từ Trân Bảo Lâu, Bá Đỉnh điều động, bắt đầu vận chuyển Thiên Văn Quy Hoa Quyết tiến hành luyện hóa.
Gia Tốc Trận của Trân Bảo Lâu cao cấp hơn Gia Tốc Trận mà Lạc Nam đang sở hữu, thời gian gia tốc của nó lên đến 200 lần so với thời gian thực.
“Hy vọng với lượng tài nguyên cao cấp này, ta đạt đủ điều kiện luyện Thiên Văn Quy Hoa Quyết tầng thứ ba!”
Lạc Nam âm thầm hy vọng, bắt đầu tập trung.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Thủy Triều Tịch ở một bên vừa hát vừa hiếu kỳ, nàng biết Lạc Nam có huyết mạch của rồng nên việc hắn thu thập tài nguyên Long Tộc là dễ hiểu, nhưng vì sao hắn thu thập thêm cả tài nguyên cho Phật Tu?
Chẳng lẽ nam nhân này còn chuyên tu Phật?
Nhưng nghe nói Phật Tu có phật tâm thanh tịnh, không cần nữ sắc, giới luật cực kỳ trang nghiêm mới có thể đạt những thành tựu đáng nể.
Còn cái tên này luôn tự hào về việc bản thân thê thiếp thành đàn, suốt ngày còn mang theo mỹ nhân, thấy thế nào cũng không giống Phật Tu chân chính nha.
Thời gian dần trôi, nàng chứng kiến trên thân Lạc Nam bắt đầu có những biến hóa kỳ lạ.
Đầu tiên là một cổ Long Uy bức người bạo phát mà ra, mang đến cảm giác uy nghiêm vô thượng.
Thủy Triều Tịch trong lòng ngưng trọng, một ý nghĩ hoang đường xuất hiện:
“Rõ ràng hắn là Tiểu Thánh, nhưng vì sao Long Uy của hắn khiến ta có cảm giác nguy hiểm, kinh sợ hơn cả khi đối mặt với Hải Long Chí Tôn?”
Điều này cực kỳ vô lý, làm sao uy áp của một Tiểu Thánh vượt qua Chí Tôn được?
Theo sau đó, trên da thịt của Lạc Nam nổi cộm lên các đường gân guốt nhìn y hệt long mạch sống động đang giương nanh múa vuốt, sẳn sàng lao ra vồ lấy địch nhân.
“Đây là Long Văn?” Thủy Triều Tịch hít sâu một hơi.
Theo như nàng biết thì bên trong Long Tộc không phải bất kỳ loài nào cũng có thể ngưng tụ được Long Văn, chỉ có số ít Long Tộc cao cấp nhất, tiệm cận tổ tiên nhất mới ngưng ra được Long Văn mà thôi.
Ngay cả Hải Long Chí Tôn cũng không thể sản sinh Long Văn được đâu.
“Huyết mạch Long Tộc của hắn cao cấp vô cùng, chẳng trách vừa rồi mang lại cho ta cảm giác đó…” Thủy Triều Tịch ngộ ra vấn đề.
Nhưng càng khiến nàng kinh ngạc hơn là số lượng Long Văn vốn có của Lạc Nam lúc này đã hiện lên tận con số 300 đường.
Mà khi hắn lần lượt luyện hóa lượng tài nguyên vừa đạt được từ Trân Bảo Lâu, số Long Văn bắt đầu tăng lên dữ dội.
350…400…450…500…550…600…700…vẫn chưa dừng lại.
Mặc dù Lạc Nam chỉ từ Trân Bảo Lâu đổi được 4 loại tài nguyên cho Long Tộc, nhưng hai loại là Bát Tinh Thánh Cấp, hai loại là Cửu Tinh Thánh Cấp, chất lượng vượt qua số lượng, bên trong chúng nó ẩn chứa nguồn năng lược cực kỳ khổng lồ, nhiều hơn cả Hải Long Quả…đồng thời cũng cần thời gian luyện hóa khá lâu.
Tuy có Thủy Triều Tịch hỗ trợ, hắn cũng tốn tận 120 năm trong Gia Tốc Trận chỉ để luyện hóa hết bốn loại tài nguyên Long Tộc.
Số lượng Long Văn dừng lại ở con số 800 đường.
Long Văn khai mở khó khăn hơn Nguyên Văn, đòi hỏi nhiều tài nguyên hơn, Lạc Nam vẫn còn 200 đường mới đáp ứng mục đích đề ra ban đầu.
Hắn chép miệng tiếc nuối, đưa mắt nhìn sang Thủy Triều Tịch, thấy nàng cũng đang khép hờ đôi mắt, đàn hát không ngừng.
Lạc Nam mỉm cười ôn hòa, tuy nói việc ca hát cũng là một hình thức tu luyện của Nhân Ngư Tộc, Thủy Triều Tịch sẽ không cảm thấy mệt mỏi, nhưng nàng bồi tiếp bên cạnh hắn 120 năm…hắn vẫn khá cảm động.
Hắn cũng không thể uổng phí công sức của nàng, tiếp tục luyện hóa đống tài nguyên Phật Tu.
Phật Nhãn mở ra giữa trán, Phật Cốt ầm ầm rung động ra sức hấp thu thiên tài địa bảo.
9 loại tài nguyên Phật Tu, hai loại Cửu Tinh, một loại Bát Tinh, ba loại Thất Tinh, hai loại Lục Tinh, một loại Ngũ Tinh.
Bởi vì Lạc Nam còn chưa có công pháp Phật Tu nào nên việc khai mở Phật Văn còn vất vả hơn khai mở Long Văn, tất cả chỉ dựa vào một mình Thiên Văn Quy Hoa Quyết hoạt động.
Mất tận 200 năm sau đó, Lạc Nam chính thức tiêu thụ sạch sẽ tài nguyên Phật Tu.
Thành quả đạt được là Phật Văn đạt đến con số 900 đường, chỉ còn cách mục tiêu đề ra 100 đường mà thôi.
800 đường Long Văn, 900 đường Phật Văn.
Lạc Nam thần thanh khí sảng đứng lên, cảm giác được cơ thể tràn trề sức mạnh, hưng phấn nhếch nhếch miệng.
Đưa mắt nhìn sang, phát hiện Thủy Triều Tịch đang dùng ánh mắt như xem quái vật đánh giá mình.
“Nàng sao thế?” Lạc Nam cười hỏi.
“Ngươi thật sự đã luyện hóa từng ấy nguyên liệu?” Thủy Triều Tịch âm thanh quái dị.
“Thì sao?” Lạc Nam nhíu nhíu mày.
Thủy Triều Tịch đứng lên, kéo dài khoảng cách với hắn quát: “Ngươi là lão quái vật phương nào?”
“Nàng bị bệnh sao?” Lạc Nam buồn bực, trong lòng có chút chột dạ, chẳng lẽ nàng nhìn ra sơ hở biết ta từng trải qua mấy kiếp?
“Một Tiểu Thánh không thể nào luyện hóa tài nguyên Cửu Tinh Thánh Cấp mà không bạo thể.
” Thủy Triều Tịch nghiêm nghị nói:
“Dù ngươi có thể chất đặc biệt nên không bạo thể thì một Tiểu Thánh cũng không thể chỉ trong vòng ngắn ngũi vài trăm năm, luyện hóa sạch sẽ từng ấy tài nguyên được.
”
Nàng xin thề, dù nàng là Thánh Đế nhưng muốn tiêu thụ hết số tài nguyên vừa rồi thì cũng mất nhiều thời gian hơn Lạc Nam.
Lạc Nam thở phào nhẹ nhõm, thì ra là vấn đề này.
Đúng thật là tu sĩ bình thường luyện hóa tài nguyên đẳng cấp quá cao cũng có khả năng bạo thể, đồng thời cũng mất rất nhiều thời gian.
Một Tiểu Thánh muốn luyện hóa tài nguyên Cửu Tinh Thánh Cấp cũng phải cẩn thận từng li từng tí, hấp thụ suốt vạn năm không biết nổi không.
Trong khi hắn chỉ dùng hơn ba trăm năm để luyện hóa hơn mười loại tài nguyên cao cấp hơn tu vi của hắn rất nhiều.
“Tất cả là