Con Đường Bá Chủ

Nhất Dạ Xuân


trước sau

Hang động xa hoa của Ải Nhân Tộc…

Tiểu Sư lười biếng cuộn tròn trong lớp nhung lụa…

Bên trên giường đá có lót nệm mịn màng, hai thân thể ôm nhau ấm áp…

Lạc Nam ôm chặt vòng eo thon trắng nõn lã lướt như rắn nước của thê tử, cắn nhẹ vành tai nàng thủ thỉ:

“Nhã nhi, nàng muốn ta đồng hành một mình cùng Ái Tâm…có ý đồ gì đúng không?”

“Ưm…”

Cơ Nhã nhẹ giọng rên rỉ một tiếng, tựa đầu vào lòng ngực săn chắc…lúc này y phục trên thân nàng đã sớm rơi mất, chỉ còn một áo yếm bạch liên trắng cùng cái tiểu khố hơi ẩm ướt che phủ hai bộ vị mẫn cảm nhất của cơ thể mà thôi…

Phu thê hai người ôm nhau, Cơ Nhã sẳng giọng:

“Thiếp đối với Lạc Nguyệt Băng Kinh có hứng thú muốn tu luyện chứ sao? còn Hàn Mai Loạn Vũ vẫn chưa thành thạo…để chàng đi với Ái Tâm một mình là được…”

“Còn dám nói dối phu quân? Xem ta làm sao trừng phạt nàng…” Lạc Nam cười tà, bàn tay to lớn phủ lên một bên ngực căn tràn nhựa sống của nàng, dùng sức xoa nắn…

“Ưm, đáng ghét…thiếp còn không phải vì chàng cân nhắc sao?” Cơ Nhã thở hổn hển,…cơ thể nàng đặc biệt mẫn cảm trước tác động của hắn…

“Vì ta cân nhắc? nói thế nào? Đừng bảo phu quân phải phụng chỉ tán gái nhé…” Lạc Nam dùng hai đầu ngón tay vân vê đầu vú nàng, cảm giác chúng bắt đầu dần dần săn cứng…

“Dã tâm của chàng và Hậu Cung chúng ta rất lớn…kẻ thù lại có không ít, toàn là thế lực mạnh mẽ…nếu đạt được Ái Tâm, đồng nghĩa với có cả Ái gia và Ải Nhân Tộc hậu thuẫn, cộng thêm Hải Hồng Phái âm thầm tương trợ, khi đó tại Hải Châu Đại Lục rất ít thế lực dám ra tay với chàng…” Cơ Nhã kiều hừ một tiếng, vòng tay qua ôm lấy eo hắn…

Cơ Nhã là một nữ nhân trưởng thành, lại sống trong môi trường toàn lũ cáo già như Thiên Cơ Điện từ nhỏ, nên cách suy nghĩ cũng khác xa các nữ tử thông thường…

Nàng biết mình và muội muội đã thuộc về nam nhân này, hạnh phúc cả đời gắn kết cùng hắn…đương nhiên phải vì phu quân cân nhắc lợi ít to lớn nhất có thể…

Mà Ái Tâm chính là con mồi ngon mang lại lợi ít béo bở…

Cơ Nhã chính là điển hình cho nữ nhân ngoài có thể trị quốc an bang, trong có thể quán xuyến việc nhà…

Lạc Nam trái tim nhẹ rung, âm thầm cảm động…thê tử biết vì trượng phu cân nhắc vẹn toàn, thậm chí bỏ qua ghen tuông như nàng…trên thế gian này được mấy người chứ?

Bất quá cảm động thì cảm động, hắn cười một tiếng tự tin nói:

“Phu quân ta yêu thích nữ nhân nào thì sẽ tự mình chiếm lấy, không vì thế lực sau lưng nàng ấy…thậm chí ta muốn trở thành chỗ dựa cho các nàng ấy nữa kìa… Ái Tâm còn phải tìm hiểu thêm…nhưng hiện tại ta muốn chiếm lấy nàng…bảo bối của ta…”

Cơ Nhã trong lòng mềm nhũn, gương mặt đã khôi phục dung nhan vốn có thuộc về nàng…vừa yêu kiều vừa lạnh lẽo, lại có một chút quyến rũ ôn nhu khi bên cạnh hắn…

Tỷ muội hai nàng mặc dù có diện mạo y hệt nhau…nhưng khí chất cả hai lại khác biệt…

Cơ Băng như một đóa hoa tuyết được ấp ủ trong lồng kín nâng niu chiều chuộng…mà Cơ Nhã lại như một đóa tuyết liên trên đỉnh băng sơn, phải đón nhận bão táp mưa sa…

Là muội muội nên Cơ Băng có tỷ tỷ yêu thương chiều chuộng…nhưng lại chẳng có một ai đứng ra chở che Cơ Nhã…

Lúc này đây…có Lạc Nam…

Nhìn thấy thê tử xinh đẹp như tiên, đôi môi đỏ hồng lan tỏa hơi thở mát lạnh thơm ngát, hắn ôn nhu đặt môi mình lên đó…

“Ưm…”

Bốn cánh môi chạm nhau, hai tâm hồn rung rẩy…

Thời gian gần gũi càng lâu khiến tình cảm của cả hai thật sự chín muồi, Cơ Nhã cũng không còn thẹn thùng, trái lại càng thêm động tình ôm chặt lấy phu quân, ôn nhu đáp lại…

Môi hai người nhẹ nhàng mơn trớn lấy nhau, tạo cho nhau xúc cảm ấm nồng…

Miệng Lạc Nam nóng hổi như lửa, hòa quyện cùng sự mát lạnh thơm mát của Cơ Nhã, lưỡi hai người nhẹ nhàng mà đầy tình cảm quấn lấy…không có sự vồ vập hay hấp tấp do dục vọng mang lại…

Họ lúc này chỉ muốn cho nhau những tư vị tuyệt vời nhất mà tình yêu mang lại, muốn cho đối phương biết mình yêu đối phương đến nhường nào…

Chụt chụt chụt…

Âm thanh nước bọt hòa quyện vốn rất nhỏ…nhưng lại trở nên vang dội hơn trong hang động này, tạo nên một cảm kích thích đến kỳ lạ…

Lạc Nam say mê hôn thê tử, bốn mắt nhu tình nhìn nhau, lông mi Cơ Nhã nhẹ nhàng rung động…

Hắn xoay người đè nàng nằm ngửa xuống nệm, nằm trên thân thể mềm mại ấy mà đối diện với nàng…

Ý niệm vừa động, Linh Lực mạnh mẽ bùng phát…đem y phục trên thân toàn bộ chấn thành mãnh vụn…

Ngay cả nội y của Cơ Nhã cũng không ngoại lệ…

Hai còn người triệt để trần truồng cuốn lấy nhau, bàn tay đối phương dạo quanh khắp cơ thể người còn lại…

Cơ Nhã không hề rụt rè, trái lại táo bạo vuốt ve mông của phu quân, thỉnh thoảng tinh nghịch véo vài cái, để lại từng lớp đỏ ửng trên da thịt hắn…

Lạc Nam đương nhiên cũng không phải dạng vừa, bàn tay đảo khắp cơ thể nàng… cảm nhận xúc cảm như bông mềm tuyệt diệu do da thịt mang lại…

Môi vẫn hòa cùng môi, lưỡi vẫn quyện cùng lưỡi…

Thân thể hai người hầu như không có kẽ hở, duy nhất chính là côn thịt cứng ngắc kia vẫn ma sát nơi bắp đùi nhung lụa của Cơ Nhã, mà chưa tiến vào u cốc vốn dành riêng cho nó…

Cơ thể mẫn cảm của Cơ Nhã đã sớm ửng hồng, bên dưới âm đạo róc rách nước…nàng dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn phu quân, hy vọng hắn yêu nàng nhanh một chút…

Lạc Nam trong mắt xuất hiện ý cười, sau khi tham lam nút chặt lưỡi thơm thêm vài cái, uống sạch cam lộ ngọt lịm trong miệng thê tử, lúc này mới lưu luyến tách ra…để lộ sợi tơ trong suốt nối liền khoang miệng cả hai…

“Bảo bối…thích không?” Hắn ôn nhu hỏi…

“Thế chàng có thích hôn môi thiếp không?” Cơ Nhã hạnh phúc cười ngọt ngào nhìn hắn hỏi lại…

“Rất thích…ta muốn cả đời được hôn nàng…được nếm vị ngọt trong miệng nàng…” Lạc Nam say mê thì thào, liếm láp vài giọt nước xung quanh khóe môi Cơ Nhã…

“Thiếp cũng thích chàng hôn thiếp…nhưng là hôn khắp cơ thể cơ…không riêng gì môi…” Cơ Nhã hất mái tóc dài ra phía sau, hết sức gợi tình phun ra một câu như vậy…

“Nàng sẽ được toại nguyện…” Lạc Nam cười nói, bắt đầu dùng sức phục vụ kiều thê yêu dấu…

Đôi môi hắn đặt một nụ hôn ấm áp lên trán nàng, vùi đầu vài mái tóc hít hà sảng khoái…lúc này mới bắt đầu chinh phạt…

Từ vành tai mẫn cảm, cái cổ trắng ngần cho đến xương quai xanh, thậm chí vùng nách trơn mịn…tất cả đều để lại dấu môi, dấu cắn của hắn…

Các ngón tay tinh xảo của nàng cũng không thoát khỏi số phận, bị Lạc Nam tham lam ngậm vào trong miệng, dùng đầu lưỡi đảo quanh…

Chính đôi bàn tay tinh xảo tuyệt luân này đánh ra các loại Vũ Kỹ mạnh mẽ, vì hắn chinh chiến thiên hạ…

Lạc Nam sao có thể không trận trọng yêu thương nó…

Cơ Nhã hạnh phúc cảm nhận phu quân yêu chiều, nàng làm nũng hừ một tiếng nói:

“Ưm…chàng bóp nhẹ một chút! Không thương thiếp sao?”

Bởi vì Lạc Nam đang ra sức nắn bóp bầu ngực nàng hơi mạnh…chỉ cảm thấy toàn thên tê dại, bầu ngực vốn căn tròn bị biến dạng thành vô số hình dạng dâm đãng…

Lạc Nam cười cười, chuyển từ mạnh bạo sang xoa nắn nhẹ nhàng, nhả mấy ngón tay trong miệng ra ngoài…sau đó cúi thấp đầu… trước ánh mắt chờ mong pha lẫn ngại ngùng của Cơ Nhã, há miệng ngậm lấy bầu ngực căn tròn kia…

“Chụt chụt…chụt…”

Hắn như một đứa trẻ tìm thấy bầu sửa mẹ, lúc đầu thì kịch liệt bú mút…khi đã say sưa rồi, lại trở nên nhẹ nhàng ngậm lấy trong miệng nâng niu…

Cơ Nhã thản nhiên tận hưởng cảm giác tê dại nơi đầu vú mang lại, một tay nàng vò đầu hắn diệu dàng, bàn tay khác lại tinh quái ngắt lấy đầu ti hắn, cảm giác cưng cứng khiến nàng thích thú…

Hương vị Nhã Băng Tiên Tử mang lại khiến Lạc Nam say mê, hương thơm của mỗi nữ nhân các nàng đều rất khác biệt…

Hắn phát hiện số nốt ruồi trên thân Cơ Nhã không giống Cơ Băng…

Đó chính là đặc điểm duy nhất để nhận diện các nàng qua vẻ bề ngoài…

Nơi đầu núm vú hồng hào bên phải, có một nốt ruồi son nằm cạnh quần vú hết sức nổi bậc,…cạnh cái lỗ rốn tinh xảo nơi vòng bụng trơn nhẵn cũng có một nốt đậm đen nhỏ xinh…hai điểm này Cơ Băng không có…

Lạc Nam yêu thích liếm láp nốt ruồi nơi quần vú, thỉnh thoảng cắn nhẹ núm vú nàng khiến Cơ Nhã oằn mình dữ dội…

Không biết từ bao giờ bàn tay hắn đã trườn xuống thân dưới, sau khi mân mê thảm cỏ non xanh mượt của nàng, lúc này dùng lưỡi trườn một đường dài từ ngực qua bụng đến tận nơi giữa hai chân ấy…

“A…Ưm…thiếp nổi da gà hết rồi…” Cơ Nhã rung giọng nỉ non…

“Chưa đâu bảo bối, ngoan ngoãn tách ra hai chân nào!” Tiếng nói của Lạc Nam như có ma lực, khiến đôi chân dài mềm nhũn vô lực của nàng vô thức tách rời ra…

Một mảnh đào nguyên ngập nước rốt cuộc xuất hiện…

Thứ có thể khiến toàn bộ nam nhân thiên hạ điên cuồng…

Một mảnh lông tơ nhẹ nhàng che phủ…ẩn hiện là hai mép môi hồng múp máp đầy đặn đang khép chặt vào nhau…Lạc Nam không hề nhìn thấy kẻ hở thần thánh ấy…

Nhưng có một thứ khác thu hút tầm mắt hắn…hạt ngọc trai hồng bằng thịt trơn bóng dưới ánh sáng dạ minh châu…thật quá hoàn hảo…

Lạc Nam hé môi ngậm nhẹ lấy…

“Á…Chết thiếp rồi…” Cơ Nhã hét chói tai, toàn thân như bị trọng kích, rung lên bần bật…

“Thì ra khác với Băng Nhi…đây mới là nơi mẫn cảm nhất của bảo bối nàng…” Lạc Nam như phát hiện ra tân đại lục trước biểu hiện của Cơ Nhã, thích thú liếm láp liên tục, dùng đầu lưỡi đánh lên hạt le của nàng một cách kịch liệt…

Róc rách…

Cơ Nhã cảm giác mình như phát điên, nàng thở hổn hển, âm đạo kịch liệt co rút, dâm thủy liên tục chảy ra ngoài…

Nàng mất đi toàn bộ sức lực, chỉ có thể bị động đón nhận mỗi cú đánh lưỡi của hắn, đôi mắt như hải thạch lúc này ngập nước, nàng sướng đến phát khóc rồi…

“Hu hu, thiếp ngứa quá phu quân ơi…thiếp ngứa bên trong quá…mau vào trong thiếp đi chàng…”

Nàng hé môi rên rỉ, bên trong âm đạo như có kiến bò, không còn rụt rè xấu hổ, mở miệng cầu hoan lần đầu trong đời…

“Bảo bối, giúp phu quân làm ướt nó nào!” Lạc Nam xoay
người nằm ngược lại với nàng, côn thịt dựng đứng trước mặt Cơ Nhã…

Nhìn thấy vừa to vừa dài đầy rẫy gân guốt, Cơ Nhã không do dự vươn ra đầu lưỡi trơn mềm của mình liếm láp…

Bên dưới âm hộ, Lạc Nam tạm thời buông tha hạt le mẫn cảm, tách hai mép môi hồng, nhìn thấy vô số thịt non đỏ ửng bên trong...cái lưỡi tiến vào…

Dâm thủy từ tận cùng bên trong nàng thật sâu say mê hắn, vô số vách thịt non mềm ép chặt đầu lưỡi hắn…Lạc Nam tham lam dùng môi mình ma sát cùng hai mép môi âm đạo…

Liên tục là âm thanh rên ư ứ từ cổ họng Cơ Nhã phát ra, nàng đã ngậm lấy một phần hai côn thịt vào trong miệng…ra sức hầu hạ làm ướt nó…

Được phu quân liếm láp âm hộ không làm nàng trở nên thoải mái, trái lại càng thêm động tình…muốn hắn nhanh chóng lấp đầy chính mình…

“Yêu thiếp đi phu quân…đêm nay Nhã nhi là của chàng rồi…”

Nhận được truyền âm của thê tử, Lạc Nam yêu thương rút côn thịt khỏi cái miệng mê người của nàng…

Lúc này xoay người lại đối diện, ngắm nhìn dung nhan tuyệt trần vốn lạnh lùng nay ngập tràn dâm ý, mở miệng trêu chọc:

“Muốn cùng phu quân kết hợp sao? muốn sinh hài tử cho ta sao? muốn phu quân hung hăng chinh phục nàng sao?”

Cơ Nhã thở hổn hển, lời nói của hắn như ẩn chứa dục tính cực mạnh, khiến cơ thể nàng tê dại vì nứng, hà hơi như lan nói:

“Chỉ cần chàng muốn thiếp đều chiều chàng…thiếp muốn được chàng lắp đầy, muốn hòa quyện với chàng cùng một thể…”

Lạc Nam nghe thê tử nói lời dâm, kích thích đến cực độ…dương vật như bùng nổ tìm đến khe thịt chật chội lầy lội…

Trong ánh mắt chờ mong của Cơ Nhã, từ tốn tiến vào…

“Ưm…thật lớn…thiếp như bị xé rách…” Cơ Nhã bấu móng tay vào lưng hắn, cảm giác cô bé của mình đang bị nong ra…

“Bảo bối chịu đau một chút…phu quân lập tức vào sâu trong nàng!” Lạc Nam nói một câu, cúi đầu khóa chặt môi Cơ Nhã, nút lưỡi nàng mãnh liệt…

Hai bàn tay xoa nắn bầu ngực, không ngừng ngắt lấy núm vú…nhằm đánh lạc hướng của Cơ Nhã…

Quả nhiên Cơ Nhã bị hắn thu hút, nhắm mắt tận hưởng nụ hôn cùng động tác mà phu quân mang lại…

Lạc Nam nhân cơ hội đó, vùng hông dùng toàn lực đánh sâu vào…

ÓT…

Theo một âm thanh lút cán vang lên, màn mỏng bị xé rách…máu đào chảy dài…

“AAA, Chết thiếp rồi huhu…” Cơ Nhã giật nảy người, ôm siết cơ thể Lạc Nam, bấu móng tay cắm sâu vào lưng hắn…

Miệng nàng bị lắp đầy nên chỉ có thể truyền âm…

Lạc Nam càng yêu thương nút lưỡi chiều chuộng, dương vật đặt nằm im một chỗ trong hang động…cảm nhận vô số thớ thịt mềm đang nghiền ép ma sát lấy nó…

Đầu quy của hắn đâm sâu tận cùng tử cung nàng, chạm đến đỉnh hoa tâm, nhưng không dám động đậy…

Côn thịt biểu tình bằng cách không ngừng giật giật, muốn được ma sát nhiều hơn như thế…

Nhưng vì để kiều thê được thích ứng, hắn chỉ có thể cam chịu…

Hồi lâu sau…

Bên trong nàng chật chội như muốn nghẹt thở côn thịt, Lạc Nam tách rời môi, mở miệng khen ngợi:

“Nàng tuyệt vời quá bảo bối…muốn ép chết phu quân sao?”

Cơ Nhã hừ một tiếng, cảm giác đau đớn dần nhạt bớt…cảm giác ngứa ngáy quen thuộc lại xuất hiện, vòng eo nàng bắt đầu chuyển động…

Lạc Nam thấy thế sảng khoái hừ nhẹ một tiếng, bắt đầu ra sức nhấp…

“Ưm…đầu tiên nhẹ nhàng một chút…chàng muốn thiếp sướng chết sao?” Cơ Nhã không kịp thích ứng, chỉ thấy dây thần kinh đột ngột căng cứng, vô số khoái cảm lên đến tận đầu não, khiến nàng không nhịn được rên rỉ trách hắn…

Lạc Nam nghe vậy càng thêm hưng phấn, cúi xuống xoa bóp hai bầu vú nàng, ra sức ra vào nơi âm đạo…

Cơ Nhã chật chội dữ dội, côn thịt của hắn được luân phiên ma sát hết sức đê mê…

Mà Cơ Nhã cũng dần dần thích ứng với tốc độ nhấp của hắn, không e dè há miệng rên rỉ, vòng eo nghênh đón kết hợp mỗi cú đánh sâu vào từ nam nhân…

Âm thanh nhóp nhép và tiếng thịt chạm vào thịt khi hai người va chạm liên miên không dứt, vang tỏa khắp cả hang động…

“Ưm…hừm…sướng…thiếp sướng…phu quân ơi…” Linh hồn Cơ Nhã sắp lên mây xanh, nàng vừa ú ớ vừa nỉ non…mặc cho nam nhân càn quấy trên ngọc thể mình…

Lạc Nam yêu thương thê tử không dứt, cúi đầu liếm láp mồ hôi từng giọt của nàng, nữ tiên tử trên Hoàng Kim Bảng đã chính thức thuộc về hắn…

Vì là lần đầu tiên…nên Cơ Nhã dễ dàng đạt đến đỉnh phong của cao trào, nàng chỉ cảm thấy thần trí mơ hồ, từ tận sâu bên trong như có một dòng nước ấm muốn phun trào ra ngoài…

“Phu quân…hình như thiếp sắp ra…” Cơ Nhã bật người ngửa dậy dùng tứ chi ôm chầm lấy hắn, như muốn hòa quyện cùng nhất thể với nam nhân của mình…

Lạc Nam lập tức khóa chặt môi nàng, đứng dậy đặt thân thể yêu kiều của nàng tựa vào vách động mát lạnh, từ phía trước không ngừng nắc mạnh từng nhịp…

Bạch bạch bạch bạch…

Âm thanh da thịt va đập chan chát vào nhau, hắn còn nghịch ngợm đặt tay lên hạt le nàng xoa nắn trong lúc nhấp…

“ÁAAAAA, Thiếp ra rồi…bắn đi chàng!”

Hành động này của Lạc Nam lại làm cơ thể Cơ Nhã sung sướng đến đỉnh điểm…sau một tiếng thét to, tận cùng nơi cơ thể nàng, âm tinh như nước lũ cuộn trào mà bắn…

“Bảo bối…ta ra cùng nàng…bắn cho nàng sưng bụng…hừ hừ…”

Lạc Nam khàn khàn mở miệng, cảm giác âm đạo Cơ Nhã như cái miệng nhỏ hút chặt lấy hắn, ra sức chạy nước rút thêm chục cái, dồn sức bắn mạnh…

“Á….Nóng quá…sướng…tuyệt vời…”

Nàng lắc đầu như tróng bỏi trong vô thức, tiếng rên cao vút nơi hang động, linh hồn hai người triệt để thăng hoa…

Lạc Nam ghì chặt thê tử vào lòng ngực, yêu thương ôm ấp nàng ngã xuống nệm, đặt nàng nầm sấp trên cơ thể mình…

Cơ Nhã nhoẻn miệng cười thỏa mãn, muốn nói chuyện nhưng lại không còn sức, chỉ có thể hở hổn hển trong lòng hắn, cảm nhận bàn tay nam nhân vuốt ve từng tấc da thịt trên người mình…yêu chiều đến cực hạn…

Hồi lâu sau…

Côn thịt của Lạc Nam một lần nửa cứng rắn trở lại, khiến Cơ Nhã giật nảy mình lườm hắn:

“Thiếp không nổi nữa rồi…chàng sủng ái muội muội đi…”

Lạc Nam cười cười hôn lên trán thê tử, đặt nàng nằm sang một góc, quay người lại ôm lấy một tấm thân săn chắc mềm mại tràn đầy dã tính…

“Chủ nhân…thiếp nứng…” Tiểu Sư nỉ non một tiếng, vòng đôi tay sang cổ hắn, dâng hiến đôi môi thơm…thân thể nàng đã sớm trần truồng ửng đỏ…

Lạc Nam một lần nữa khóa chặt đôi môi đỏ rực, vuốt ve mái tóc tam sắc của nàng…xách thương lên ngựa…

Hồi lâu sau Cơ Nhã lấy lại sức lực, bắt đầu gia nhập chiến cuộc…

Một đêm phong lưu thỏa mãn đến cực hạn, tiếng rên rỉ phóng đãng của nữ nhân…tiếng thở dốc sảng khoái của nam nhân tạo thành bản tình ca du dương nơi cực lạc…

Lạc Nam đồng thời không quên việc truyền thụ Long Tiên Thánh Điển…cùng nhị nữ bắt đầu song tu những lần đầu tiên…

Nhất long song phụng…

Ngập tràn xuân sắc…

Truyện convert hay : Trọng Sinh To Lớn Giải Trí Gia Hệ Thống

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện