Con Đường Bá Chủ

Độc Nhân


trước sau

Cách chiến trường vạn dặm, một thân ảnh áo choàng tung bay, toàn thân hắc y rộng thùng thình không nhận ra nam nữ…

Thu hồi bàn tay thon thả so với ngọc còn trắng hơn rời khỏi mặt biển…

Theo sau đó, vô tận Độc khí cấp tốc tiến về cơ thể hắc y nhân, mặt biển lại trở về một màu trong xanh bát ngát…

Nếu không phải bên dưới có vô vàn sinh mệnh lớn nhỏ bị độc chết…sẽ chẳng ai tin rằng nơi đây vừa xảy ra một thảm họa…

Đôi tròng mắt màu bích lục như có thể nhìn xuyên không gian, bắt gặp thân ảnh người thanh niên đang được vô số loại Linh Lực khủng bố bao trùm mà thoát khỏi Độc tố khủng bố thả người bay đi…

Bên trong đôi mắt, vô vàn cảm xúc phức tạp không thể diễn tả thành lời…có nhu tình, có hối lỗi, có tự trách, có cưng chiều…càng nhiều hơn là tự hào vô hạn…

Lưu luyến thu hồi ánh mắt, vừa muốn xoay người đứng lên định rời đi, hai âm thanh hừ lạnh cùng lúc vang lên giữa thiên địa:

“Hừ, Độc nhân ngươi thật to gan, dám ra tay khi bị chúng ta truy sát”

Theo sau đó, hết sức đột ngột, giữa đất trời xuất hiện hai tên nam tử trung niên, thân mặc y phục khác biệt, xung quanh bọn hắn, hỏa diễm tung hoành...

Một nam tử vẻ ngoài thô cùng, diện mục dữ tợn, toàn thân cơ bắp lõa lồ, thân thể cao hơn người thường đến tận hai cái đầu…

Người còn lại có vẻ âm nhu, làn da so với nữ nhân còn trắng hơn, mái tóc xanh phất phơ trong gió, mi thanh mục tú, điển hình của loại người thư sinh…

“Âm hồn bất tan…”

Độc nhân khàn khàn nói một tiếng, áo choàng vừa phất…

Vô số độc tố cấp tốc lan tràn, bầu trời đen kịch trở nên u ám…

“Độc Chú…”

Hắc y nhân khàn khàn mở miệng, hai bàn tay cấp tốc kết ấn, vô hạn độc khí theo đó kết thành ấn chú trên không trung, hướng về hai người vừa đến hạ xuống…

Không gian băng liệt trước kịch độc kinh khủng này…

“Trò mèo…” Hai nam tử trung niên đồng loạt cười lạnh, từ thân thể bọn hắn…một tiếng trầm bổng mà ngâng vang, vô hạn hỏa diễm cấp tốc mà ra…

Phô thiên cái địa…

Một loại hỏa diễm màu nâu đất, loáng thoáng hiển hiện hình dạng của một tên người khổng lồ đang ngửa đầu gầm thét…chính là do nam tử có bề ngoài thô cuồng sử dụng…

Hỏa diễm còn lại thuần một màu trắng xóa như tuyết, mang theo từng bông tuyết lạnh…nhiệt độ vừa cao vừa thấp, quỷ dị vô cùng…do nam tử âm nhu chưởng khống…

Hai loại Dị Hỏa…

Hai nam tử trung niên truy sát Độc nhân vậy mà mỗi người đều có Dị Hỏa, cảnh tượng khủng bố đến cực điểm…

Hai loại Dị Hỏa cuồn cuồn vừa ra, Độc Chú cũng vừa lúc ập xuống…

“Hừ…” Tên nam tử thô cuồng sở hữu Dị Hỏa màu nâu đất vươn ra nắm đấm lực lưỡng, hướng về Độc Chú không chút do dự đấm tới…

Một đấm này, không gian tầng tầng bị nghiền thành mãnh vụn, ngay cả thiên địa cũng trở nên rung động lắc lư…có thể thấy, nam tử này nghiêng về sức mạnh…

Mà tên còn lại cũng không kém cạnh chút nào, Dị Hỏa thuần một máu trắng xóa ngưng tụ trong tay, cấp tốc xoay tròn như hoa tuyết…

Hướng về Độc Chú chưởng đến…

Theo một chưởng này của hắn, không gian khi thì bốc cháy, khi thì đống băng…quả thật là băng hỏa lưỡng trọng thiên…

Độc Chú trước hai loại thế công này, có dấu hiệu bị đẩy lùi…

“Bạo…” Độc nhân phun ra một chữ…

ĐÙNG…

Độc Chú không tiếp tục tấn công, trái lại nổ tung khi vừa tiếp xúc cùng hai loại Dị Hỏa…

Làn sóng linh lực lan tỏa khắp bốn phương tám hướng, vạn dặm hải vực một lần nữa lâm vào chấn động…

Từ trung tâm vụ va chạm, Độc Chú hóa thành một chòm khói mù mịt, trong thời gian ngắn vậy mà cắt đứt toàn bộ giác quan cảm ứng của hai tên nam tử…

Đợi khói xanh tản đi, thân ảnh của Độc nhân đã sớm biến mất…không còn chút dấu vết…

“Khốn kiếp, thật giảo hoạt…” Nam tử trung niên sử dụng Dị Hỏa màu nâu thiên về sức mạnh giận dữ mắng, sắc mặt tức giận đến đỏ bừng…hiển nhiên điển hình của loại người hữu dũng vô mưu…

So với hắn, người còn lại thản nhiên hơn nhiều…nhẹ nhàng đùa nghịch từng bông hoa tuyết, híp mắt nói:

“Độc Nhân vốn trúng Truy Linh Ấn của Hỏa Minh Giáo các ngươi…một khi sử dụng đến Linh Lực điều khiển Độc tố thì vị trí của hắn sẽ bị ngươi cảm ứng được…tại sao lần này lại mạo hiểm sử dụng? ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?”

“Ta làm sao biết được? có thể là thấy vùng biển này quá mức đáng ghét, muốn Độc chết một phen, dù sao Độc nhân vốn hành động khó hiểu…” Nam tử thô cuồng hừ một tiếng, bâng quơ đáp trả…

Khóe miệng nam tử âm nhu co giật, trong đầu thầm nghĩ tại sao ta lại đồng hành cùng một tên óc heo như vậy? bất quá vẫn hít sâu một hơi kiên nhẫn giải đáp:

“Trước khi đến, ta loáng thoáng cảm ứng được gần đây vừa xuất hiện tình hình chiến đấu…mà Độc nhân lại trùng hợp ra tay, ngươi hiểu chứ?”

“Vậy là Độc nhân chướng mắt đám kiến nhỏ Luyện Hư, nên muốn độc chết toàn bộ bọn hắn sao?” Nam tử thô cuồng gảy đầu ra vẻ bừng tĩnh…

Ánh mắt nam tử âm nhu lấp lóe, lần này hắn không tức giận, trái lại gật đầu mở miệng:

“Không sai lệch quá nhiều...rất có thể trong trận chiến vừa rồi có kẻ thù của Độc nhân, khiến hắn căm hận muốn ra tay giết chết…”

“Thì ra là vậy…lão tử đoán đúng rồi…” Nam tử thô cuồng sảng khoái cười…

“Nhưng cũng có thể là một lý do khác…mặc dù tỷ lệ rất nhỏ…rất nhỏ…nhỏ đến gần như không thể tồn tại…”Nam tử âm nhu lẩm bẩm thì thào…

Ngay cả hắn cũng không tin khả năng này sẽ là thật…bởi vì liệu sẽ có Luyện Hư Kỳ nào sống được dưới độc tố của Độc Nhân sao?

“Còn lý do nào nữa? úp úp mở mở…” Nam tử thô cuồng vò đầu bức tai hỏi…

Nam tử âm nhu không trả lời, ngược lại phi thân mà lên, thân thể biến mất trong không gian…

Trong chóp mắt đã xuất hiện tại trung tâm trận chiến vừa nãy…

Sau lưng hắn, nam tử thô cuồng bám theo…mở miệng mắng:

“Ngươi đến đây là gì? Đám kiến hôi đã chạy hết rồi…”

Nam tử âm nhu ánh mắt đảo quanh một vòng, rốt cuộc khóa chặt một thân ảnh đang trôi nổi trên biển…

Chính là xác của Hải Hà…

“Y phục này, hắn là người của Hải Cung sao?” Nam tử thô cuồng khinh thường nhìn đồng phục trên người Hải Hà, lập tức nhận ra thân phận đối phương…

Bất quá hắn lại không biết tên chính xác của Hải Hà…có thể thấy nam tử thô cuồng không hiểu biết nhiều về Hải Cung…bởi vì hắn đến từ tận Hỏa Minh Giáo…

Nam tử âm nhu quan sát thi thể Hải Hà hồi lâu, lại tiếp tục kỹ lưỡng dò xét vạn dặm biển rộng, cuối cùng thở dài một hơi, ái ái lẩm bẩm:

“Xem ra…khả năng có tỷ lệ nhỏ kia rất có thể là hiện thực a…”

“Ta nhổ vào…ngươi có chịu nói ra hay không? lão tử nhịn rất khó chịu a…” Nam tử thô cuồng tức giận mắng chửi…

“Hử?” Nam tử âm nhu liếc mắt…một luồng áp lực vô hình ép đến…

“A không, ta sai…ngươi muốn nói thì nói…không thì thôi…” Nam tử thô cuồng sắc mặt tái xanh, lúc này mới nhớ người đi cùng mình có thân phận gì…

Nam tử âm nhu cũng không muốn chấp nhặt tên ngu xuẩn này, chắp tay sau lưng, nhìn vào Hải Hà cười nhạt phân tích:

“Trên người tên trưởng lão của Hải Cung này có các vết thương rất mới, chứng tỏ hắn vừa cùng người chiến đấu dưới biển không lâu…”

“Thì sao nữa?” Nam tử thô cuồng gảy đầu…

“Vậy xác của đối thủ hắn đâu? Chẳng lẽ tên trưởng lão Hải Cung này rảnh rỗi đến mức tự chiến đấu một mình hay sao?” Nam tử âm nhu híp mắt…

“A, Ta biết rồi…đối thủ của hắn rất lợi hại, chẳng những có thể giết hắn, sau đó còn thoát khỏi độc tố của Độc nhân chạy đi…” Nam tử thô cuồng ra vẻ bừng tĩnh…

“Không, ngược lại…bởi vì các vết thương trên người tên Hải Cung này không nặng, đối thủ của hắn không có bản lĩnh giết hắn, lại thêm là da tím tái, máu huyết toàn bộ nhiễm kịch độc...chứng tỏ hắn chết vì Độc tố do Độc nhân lan tỏa trong biển rộng…” Nam tử âm nhu ánh mắt triệt để nhắm lại, đầu não lưu chuyển tối đa, trầm thấp đưa ra kết luận:

“Độc nhân không phải vô duyên vô cớ ra tay…mục đích của hắn là muốn lấy mạng tên thuộc Hải Cung này, nhằm cứu lấy người còn lại…”

“Làm sao có thể…” Nam tử thô cuồng như bị định trụ, toàn thân chấn động rung giọng hỏi:

“Thế tại sao người kia có thể thoát khỏi Độc tố? hơn nữa Độc nhân mà lại ra tay cứu người ư? Chuyện này quả thật khó tin…”

“Đúng…ngay cả ta cũng cảm thấy khó tin…nhưng nếu dựa vào các vết thương trên người tên thuộc Hải Cung này, có thể hiểu được rồi…” Nam tử âm nhu nhếch miệng, cơ trí như yêu, chỉ vào thi thể Hải Hà…

“Ồ? Vết bỏng?” Nam tử thô cuồng lúc này mới giật mình, nhìn vào vài vết đốt loen lổ trên tay Hải Hà mở miệng thốt lên…

“Không sai…người mà Độc nhân ra tay cứu, sở hữu thứ mà ta và ngươi đều có…” Nam tử âm nhu cười nhạt, hắn cảm giác mình vừa tiến xa một bậc rất lớn trong công cuộc truy bắt Độc nhân…

“Thứ mà ta và ngươi đều có sao?” Nam tử thô cuồng gảy gảy đầu, như nghĩ đến điều gì…hai mắt hắn trợn trừng lên, hô hấp dồn dập, mở miệng hỏi lớn:

“Côn thịt?”

Nam tử âm nhu xém chút ngã quỵ, triệt để không nhịn được nữa, bất chấp khí độ trầm ổn của mình, điên cuồng gào thét:

“Là Dị Hỏa đó thằng ngu!”

“Kim Nhi, rốt cuộc vừa rồi là Độc tố khủng bố gì?” Lạc Nam sắc mặt thật sự hãi nhiên nói…

Trơ mắt nhìn thấy một vị Luyện Hư Hậu Kỳ dễ dàng đi chết trước mặt mình, quá mức khủng bố rồi…

Thân ảnh Kim Nhi thoát một cái xuất hiện, ngồi trên bả vai hắn, gương mặt nhỏ nhắn hiếm thấy biểu lộ vẻ
nghiêm túc, giọng điệu trong trẻo vang lên:

“Độc Thể…người ra tay sở hữu Độc Thể, bất quá Độc thể của hắn vẫn chưa hoàn toàn giác tỉnh, thậm chí chính bản thân hắn cũng chưa có sự hiểu biết rõ ràng về Độc Thể của mình, nên Kim Nhi cũng không biết kia là loại Độc Thể nào…”

“Độc Thể sao? Có nhiều loại lắm hả?” Lạc Nam lập tức tò mò, hắn sẽ không ngây thơ hỏi có mạnh hay không, bởi vì cảnh tượng vừa rồi chính là minh chứng…

“Không nhiều nhưng cũng không ít…loại mạnh nhất thậm chí lọt vào top 10 Đại Thể Bảng…” Kim Nhi nhấn mạnh…

Hít…

Lạc Nam hít thở không thông…Đại Nhật Thần Thể sắp tới của Diễm Hồng Liên có khả năng khắc chế vạn Độc trên thiên hạ…bất nhập bất xâm, nhưng vẫn không lọt nổi vào top 10…

Vậy mà có loại Độc Thể đạt được điều đó…có nghĩa là Đại Nhật Thần Thể không thể khắc chế được…

Như nhận ra nghi hoặc trong lòng Lạc Nam, Kim Nhi ngưng giọng nói:

“Không sai…nếu thật sự là Độc thể nằm trong top 10 Đại Thể Bảng kia…độc khí mà nó mang lại có thể xâm nhập tất cả mọi loại lực lượng, cho dù mặt trời cũng bị độc chết…Đại Nhật Thần Thể đương nhiên không thể khắc chế…”

Lạc Nam lắc đầu cười khổ, loại sức mạnh đó đối với hắn bây giờ vẫn còn quá mức xa vời…

Hiện tại hắn đang tọa lạc trong một gian phòng thuộc khách sạn tại Nhật Đảo, chính là hòn đảo lần trước có ghé qua…

Đương nhiên là đầu đeo mặt nạ, thân mặc áo choàng che giấu thân phận…

Tại Nhật Đảo hắn chính là người nổi tiếng, không thể lộ mặt…

Ý niệm vừa động, trong tay xuất hiện một sợi Xiềng Xích…

Chính là Cầm Hải Xích của Hải Cung…

“Hừ, các ngươi đã dâng lên…ta không có lý do không thu…” Lạc Nam cười gằn một tiếng, nhỏ máu nhận chủ…

Vật này trước đó không thuộc về Hải Hà…chẳng qua Hải Cung chỉ cho hắn mượn sử dụng mà thôi…

Bên trên Cầm Hải Xích chưa hề có dấu hiệu nhận chủ, xem ra là vật dùng chung của toàn bộ Hải Cung, người có thân phận cao muốn sử dụng chỉ cần truyền linh lực của mình vào bên trong là được…

Vì thế khi Lạc Nam nhỏ máu nhận chủ, không hề gặp bất kỳ phản kháng nào từ phía Cầm Hải Xích, đơn giản đến cực điểm…

“Thứ này khi dùng trong biển, so với Không Động Chuông còn hữu dụng hơn…” Lạc Nam thản nhiên cười, thu hồi Cầm Hải Xích…

Ý niệm vừa động, lại một chiếc nhẫn trữ vật xanh thẩm xuất hiện…

Chính là nhẫn của Hải Hà…

“Trầm Quyết muốn đoạt nhẫn của ta…hiện tại người của hắn bị ta đoạt, quả thật là ý trời…Tuy nhiên không biết tên này thế nào rồi? trước độc khí khủng bố đó, nếu không có người cứu mạng…Trầm Quyết rất khó sống…”

Lạc Nam cười lạnh thầm nghĩ…hắn ước gì Trầm Quyết chết đi cho khỏe…

Kiểm tra tài sản bên trong nhẫn, sắc mặt trở nên dị thường mừng rỡ…

Bên trong ngoại trừ gần 40 vạn Cực Phẩm Linh Thạch, còn có thêm công pháp và các loại Vũ Kỹ của Hải Hà…và thanh Đại Đao mà Hải Hà sử dụng…

“Hải Dương Đao Pháp…Đại Địa Băng Hà…Thủy Thuấn Bộ…Trấn Hải Chưởng…toàn là hàng Thiên Cấp trở lên…chậc chậc…không hổ danh là trưởng lão Cửu Cấp thế lực…” Lạc Nam chép miệng, hai mắt sáng rực…

Hắn quyết định luyện Trấn Hải Chưởng cùng Đại Địa Băng Hà…những thứ kia không vừa mắt…

“Lôi Đình Huyễn Thân của Trầm Quyết không có, thật tiếc nuối a…” Lạc Nam thầm nghĩ, cảm thấy thoáng thất vọng…

Xem ra sau lưng Hải Hà và Trầm Quyết còn có người, những loại vũ kỹ này là người kia phân phát riêng cho hai tên này…không ai giống ai…

“Nhất định là lão quái nào đó của Hải Cung…có thể là kẻ chuyên dùng Đao, ta cần tìm hiểu một chút…” Lạc Nam âm thầm suy nghĩ…

Bất kể là Hải Hà hay Trầm Quyết đều dùng Đao pháp, phần trăm kẻ sau lưng bọn hắn dùng Đao là rất lớn…

Nghĩ tới dùng Đao, Lạc Nam lại nhớ đến Tiêu Thanh Tuyền…

Thoát một cái đã xuất hiện trong Linh Giới Châu…

Trên đỉnh Cung Đình Thụ, Gia Tốc Trận kịch liệt vận chuyển, loáng thoáng có thể nhìn thấy từng luồng tàn ảnh của thiếu nữ tuyệt mỹ đang chăm chú luyện đan…

“Hả…đây là?” Lạc Nam lập tức chú ý đến một vật nằm trên đám mây trên một nhánh cây của Cung Đình Thụ…

Nhẫn trữ vật của Tiêu Thanh Tuyền...hình dạng trong suốt như pha lê, tinh xảo đến cực điểm…

Như nghĩ đến điều gì, Lạc Nam phi thăng tiếp cận…nhặt lên chiếc nhẫn, ra vẻ ôn hòa nhất mở miệng:

“Chào nàng…có lẽ đây là lần đầu tiên chúng ta trực tiếp nói chuyện…”

Không có âm thanh đáp lại…

Lạc Nam xoa xoa mũi, đang định tiếp tục mở miệng, một âm thanh trong trẻo như suối đầu nguồn nhẹ nhàng vang vọng:

“Cảm tạ ngươi…cảm tạ ngươi làm những chuyện đó vì ta…vì Tuyền Nhi…”

Trong giọng nói có một tia rung rẩy, hiển nhiên thật sự cảm kích…

Là sư phụ của Thanh Tuyền…thời gian tồn tại của nàng đã không còn nhiều, đương nhiên không thể ngu xuẩn tiến vào Gia Tốc Trận, như vậy có khác nào tìm cái chết nhanh hơn?

Bất đắc dĩ chỉ có thể bám vào Nhẫn Trữ Vật…

Nhẫn Trữ Vật không thể chứa vật sống…nhưng Linh Hồn không thể xem là vật sống, chỉ cần tự nguyện tiến vào…chẳng có ảnh hưởng gì…

Lạc Nam cười lắc đầu, nắm chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, chân thành nói:

“Ta phải cảm ơn nàng…nhờ có nàng…ta mới có một Tuyền nhi tuyệt vời như vậy…chỉ với lý do này, ta làm mọi thứ vì nàng đều đáng giá…”

“Tuyền nhi không nhìn lầm ngươi…bất quá nam nhân phong lưu quá cũng không phải chuyện tốt đẹp gì…ngươi nên tiết chế một chút…” Âm thanh kia diệu dàng khuyên nhủ…giọng điệu chỉ như thiếu phụ tuổi ba mươi…tràn ngập truyền cảm…

Lạc Nam bật cười, thong dong mở miệng:

“Phong lưu vốn là bản tính trời xanh của nam nhân mà…muốn ngăn cản một nam nhân không tiếp tục phong lưu, trừ khi có nữ nhân ra sức trông nom hắn…đáng tiếc bất kể là Tuyền Nhi hay những thê tử khác…các nàng ấy đều không thèm trông nom ta, trái lại còn tạo điều kiện để ta phong lưu nữa kìa…”

Đáp lại lời nói của hắn là sự trầm mặt, hiển nhiên cũng biết lời tên này nói là sự thật…

Đám nữ nhân Hậu Cung này quá mức nuông chiều hắn, chỉ cần hắn muốn dù lật trời các nàng ấy cũng đáp ứng, nói gì đến thu thêm một vài nữ nhân khác?

Chưa kể hiện tại còn có thêm vật như Gia Tốc Trận, dù bọn hắn có ở bên trong hàng đêm ái ân, bên ngoài cũng không tốn quá nhiều thời gian…

Trong lúc nàng chưa biếp đáp trả thế nào, Lạc Nam lại trầm thấp phun ra vài chữ:

“Hay là sau này…nàng thay Tuyền nhi trông nom ta nhé?”

Cành cạch…

Chiến nhẫn nhẹ nhàng rung rẩy…một cổ cảm xúc phẫn nộ loáng thoáng hiện ra…

“Được rồi, được rồi…là ta đùa thôi…nàng đừng xem là thật…”

Lạc Nam vội vàng phất cờ đầu hàng, đặt chiếc nhẫn xuống mây, thân ảnh thoát một cái đã lao xuống Hoan Lạc Hải…

Tìm đến Thủy Tinh Cung…

Truyện convert hay : Huyền Môn Cô Nhi

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện