Một bữa cơm ăn chẳng biết mùi vị gì.
Không khí có phần ngượng ngùng, sau khi ăn cơm xong Hạ Lăng vội vàng chào từ biệt.
Trở về nhà mình, cô mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, cô nhìn những mảnh giấy chứng nhận bất động sản nát vụn nằm đầy dưới ghế sô pha, lại ngẩn người. Đây là cuộc sống lộn xộn gì thế? Bùi Tử Hoành theo đuổi cô càng ngày càng sát hơn, Lệ Lôi cũng vậy…
Từ lúc nào mà cuộc đời của cô lại trở nên rối ren như vậy?
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Hạ Lăng vươn tay ra nhận: “A lô?”
“Tiểu Lăng phải không?” Đầu điện thoại bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông trung niên.
Hạ Lăng sững sờ, cô phải mất mấy giây mới nhớ ra được đối phương là ai – ông Diệp, là ba thân thể kiếp này của cô. Đã rất lâu rồi không liên lạc, Hạ Lăng hỏi: “Ba gọi con có chuyện gì không?”
Giọng nói của ông Diệp có phần không tự nhiên, từ lần trước Hạ Lăng về nhà, ông cùng bà Diệp lừa cô vào phòng bệnh của Diệp Tinh Phỉ, sau khi để cô gặp mặt Bùi Tử Hoành thì bọn họ không có liên lạc lại nữa. Trong lòng ông Diệp cảm thấy áy náy, cảm thấy mình là đồ không ra gì, có lỗi với đứa con gái này, nhưng mà ông còn cách nào chứ?
Lúc đó Bùi Tử Hoành ép buộc dụ dỗ bọn họ, bọn họ sợ Bùi Tử Hoành, ông lại không cưỡng nổi sự khuyên nhủ của vợ mình, vợ ông nói, số tiền ông chủ Bùi bằng lòng bỏ ra đó đủ để một nhà ba người bọn họ sống cuộc sống cơm no áo ấm không phải lo lắng.
Đúng vậy, một nhà ba người, ông Diệp, bà Diệp, Diệp Tinh Phỉ.
Bọn họ không tính “Diệp Tinh Lăng” vào trong đó, đối với cái nhà này cô giống như một người ngoài.
Ông Diệp điều chỉnh lại giọng nói của mình một chút, cố gắng tỏ ra hiền hòa nói với Hạ Lăng: “Tiểu Lăng, chuyện lần trước, con đừng hận chúng ta, ba và dì Lưu của con cũng có nỗi khổ...”
Nỗi khổ? Hạ Lăng cười lạnh, chứ không phải là thấy lợi quên nghĩa bán đứng con gái của mình sao.
Nhưng cô lười vạch trần ông ta, vốn dĩ cũng là những người không có tình cảm gì, bán đứng cô cũng được, lừa gạt cô cũng được, tất cả đều không gây ra bất cứ một gợn sóng nào trong lòng cô. “Ba, ba nói vào chuyện chính đi, con rất bận.” Cô nói. Cô không tin ông Diệp gọi điện thoại đến chỉ là vì muốn xin lỗi cô, nếu như ông ấy thật sự có lòng muốn xin lỗi thì đã không kéo dài tới bây giờ.
Ông Diệp cười xấu hổ: “Tiểu Lăng, sắp tới đại thọ bảy mươi tuổi của bà nội con rồi, mấy người cô chú bác của con, còn có anh chị em họ đều sẽ đi chúc thọ, nhà chúng ta cũng phải đi. Con xem, con có thể sắp xếp thời gian, mấy ngày nữa cả nhà chúng ta sẽ cùng về quê một chuyến được không?
Nghe ông ấy nói như vậy, Hạ Lăng cũng nhớ lại.
Dựa theo trí nhớ của chủ nhân cơ thể này, bà nội Diệp thật sự là nên làm đại thọ bảy mươi tuổi rồi. Bà nội đối xử với “Diệp Tinh Lăng” rất tốt, lúc còn nhỏ sau khi ba của “Diệp Tinh Lăng” cưới mẹ kế là dì Lưu, ông đã không thèm để ý gì đến cô nữa, chỉ có bà nội Diệp là yêu thương cô, đông lạnh thêm áo, hè nóng tránh nắng, tất cả đều do một tay bà nội Diệp lo liệu.
Nguyên chủ của thân thể này rất thân thiết với bà nội Diệp.
Hạ Lăng nghĩ, nếu như đã chiếm giữ thân thể của người ta rồi, thì nên hết sức tận đạo hiếu, thế là cô nhận lời: “Con sẽ đi.” ông Diệp rất vui mừng, sau đó lại ấp a ấp úng.
“Ba còn có chuyện gì không?” Hạ Lăng hơi mất kiên nhẫn.
Bên ngoài điện thoại truyền đến giọng nói sắc sảo hà khắc của dì Lưu: “Đồ vô tích sự, kêu ông mở miệng với con gái ông thôi, ông cũng không mở miệng được, ông câm rồi hay bị gì thế? Nói cho ông biết, tiền mừng thọ của bà cụ già đó tôi sẽ không bỏ ra đâu, nếu ông không muốn xấu hổ thì cứ đi tay không đến đó, nếu không thì bảo con gái ông đưa cho!”
Hạ Lăng nghe xong nhíu mày, còn muốn gây chuyện gì nữa?
Ông Diệp thở dài một hơi, cuối cùng hạ quyết tâm nói: “Tiểu Lăng à, bây giờ con là người nổi tiếng rồi... Chuyện đó, là như vậy, con cũng biết tình hình trong nhà không được dư dả cho lắm. Con xem, quà mừng thọ của bà nội con, con có thể chuẩn