Con Đường Truy Thê Dài Dằng Dặc

Càng Quan Tâm Em Càng Sợ Mạo Phạm Đến Em


trước sau



Lúc Tô Cẩm Tinh và Hà Hiểu Hiểu đến cô nhi viện đã là nửa tiếng sau.
Lúc này sắc trời đã dần tối, rất nhiều tình nguyện viên trong cô nhi viện cũng đã rời đó và trở về nhà, chỉ còn vài cô giáo đang chăm sóc cho hàng chục em nhỏ.
Thấy bọn họ đến, viện trưởng bước ra, nói: “Xin hỏi, hai người là…”
Tô Cẩm Tinh khẽ đáp: “Chào cô, tôi là bạn của mẹ Tiểu Hào, tôi đến thăm Tiểu Hào một chút.”
Nhắc đến cái tên Tiểu Hào, khuôn mặt của vị viện trưởng kia hiện lên vẻ lo lắng.
Bọn họ được mời vào phòng làm việc của viện trưởng, mặc dù nói là phòng làm việc, nhưng thực chất đó chỉ là một căn phòng có mái bằng tồi tàn cũ nát với những bức tường đã ố vàng và những vết lồi lõm.
“Tình trạng của Tiểu Hào rất không tốt.” Viên trưởng nói: “Nguồn quỹ của cô nhi viện chúng tôi cũng có hạn, trước đây chúng tôi đã mời một bác sĩ tâm lý đến khám cho thằng bé một lần, bác sĩ nói, nó mắc chứng tự kỷ.”
Sắc mặt Tô Cẩm Tinh hơi trầm xuống.
Viện trưởng nói tiếp: “Bệnh này đa phần là bẩm sinh, những đứa trẻ mắc chứng tự kỷ không phải là do bẩm sinh như Tiểu Hào về cơ bản đều là do đã phải chịu một đả kích cực lớn.

Dù sao trẻ con vẫn còn nhỏ, năng lực chấp nhận của chúng yếu hơn người lớn rất nhiều, hơn nữa đối với những chuyện như người thân ruột thịt mất, cho dù có là người trưởng thành cũng chưa chắc đã vượt qua được chứ đừng nói là một đứa bé mới năm tuổi.”
Tô Cẩm Tinh thở dài, lấy một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi ra, đưa cho viện trưởng: “Trong đây có mấy vạn tệ, phiền viện trưởng và mọi người cố gắng hết sức giúp Tiểu Hào chữa bệnh.”
Viện trưởng hơi hoảng sợ, đáp: “Thật xin lỗi, xin hỏi quý danh của cô là gì? Tôi sẽ đi đăng ký tên…”
“Không cần đâu.” Tô Cẩm Tinh nói: “Cứ coi như là tôi quyên góp cho cô nhi viện đi.”
Viện trưởng thở dài hai cái, sắc mặt hơi ảm đạm, nói: “Xin hỏi, có phải mẹ của Tiểu Hào…?”
Có những lời nên được giữ kín, không ai muốn bóc trần ra.

Chỉ là nói đến chuyện này, tâm trạng của mọi người đều nặng trĩu.
Tô Cẩm Tinh đáp: “Bệnh của cô ấy đã vô phương cứu chữa.”
Viện trưởng đã hiểu, gật đầu đáp: “Phiền cô chuyển lời cho mẹ Tiểu Hào, chúng tôi sẽ không từ bỏ bất cứ đứa trẻ nào, dù là trẻ tự kỷ hay những đứa trẻ khỏe mạnh, chỉ cần đã đến cô nhi viện này, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức lực cứu chữa cho chúng.”
“Vâng, cảm ơn viện trưởng.”
“Cô có muốn đi gặp Tiểu Hào không?”
“Tôi có thể không?”
“Được chứ, đi theo tôi.”
Phòng của Tiểu Hào là phòng bốn người.
Trong một gian phòng chật hẹp đặt hai chiếc giường, một mình Tiểu Hào ngồi bên mép giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói lời nào.
Nghe thấy tiếng mở của, cậu bé mới quay đầu lại nhìn, ánh mắt hơi thất thần và mơ hồ.
Tô Cẩm Tinh và Hà Hiểu Hiểu bước vào.
“Tiểu Hào, cháu còn nhớ dì không?”
Tiểu Hào bình tĩnh nhìn cô một lúc, cuối cùng vẫn lắc đầu, sau đó lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giống như… cô chỉ là một người xa lạ.
Viện trưởng nói: “Lúc trước bác sĩ có nói, những đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ trong lòng có thể cảm thấy rất cô đơn.

Chúng tôi đã thử trò chuyện, chơi trò chơi với thằng bé, nhưng đều không thể khiến nó mở lòng ra.”
Hà Hiểu Hiểu đột nhiên hỏi một câu: “Vây có phải là không ai có thể tiến vào trái tim của cậu bé không?”
“Điều này thì chưa chắc, có thể có một hai người, là sự tồn tại vô cùng đặc biệt với thằng bé, còn tất cả những thứ khác đối với nó đều không quan trọng.

Chỉ có người đặc biệt kia mới có thể khiến tâm trí nó dao động.

Tôi nghĩ, e rằng người duy nhất có thể khiến đứa trẻ này khỏe lại chỉ có mẹ cậu bé mà thôi.”
Nhưng mẹ của Tiểu Hào đã không thể đến gặp cậu bé nữa.
Có đôi khi sự thật quá tàn khốc và phũ phàng, tàn khốc đến nỗi con người ta cũng không nỡ nhẫn tâm nói ra.
“Tiểu Hào?” Tô Cẩm Tinh lại thử gọi một tiếng.
Lần này, dường như Tiểu Hào đã có phản ứng.

Lúc ngoảnh đầu lại nhìn cô, hai mắt cậu bé ầng ậc nước, những giọt nước mắt nóng hổi không ngừng trào ra, lăn xuống gò má, nhưng từ đầu đến cuối cậu bé vẫn không hé miệng nói câu nào.
Tô Cẩm Tinh thấy lòng mình như thắt lại, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, dịu dàng nói chuyện với Tiểu Hào: “Tiểu Hào, cháu có nhớ bài hát lần trước cháu hát cho dì nghe không? Lấp lánh lấp lánh những ngôi sao, khắp bầu trời đều là những ngôi sao nhỏ lấp lánh…”
Tiểu Hào đột nhiên hé miệng, tựa hồ như muốn hát cùng cô, nhưng cậu bé lại lập tức ngậm chặt miệng lại trong nháy mắt, cắn chặt môi không phát ra âm thanh nào.
Sau đó, cậu bé đột nhiên đứng dậy, đẩy mạnh Tô Cẩm Tinh và viện trưởng cùng Hà Hiểu Hiểu ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Cùng lúc đó, bên trong vang lên những tiếng khóc xé lòng của Tiểu Hào.

Hà Hiểu Hiểu nghe mà hai mắt đỏ bừng, sụt sịt hỏi: “Viện trưởng, những đứa trẻ ở đây có thể được nhận nuôi không?”
“Có thể, nhưng cần phải làm một số thủ tục, cũng khá phức tạp.”
“Tôi không sợ phức tạp, tôi muốn nhận nuôi!”
“Được, vậy tôi sẽ đưa cho cô danh sách những giấy tờ quan trọng cần phải chuẩn bị.”
Trên đường về, Hà Hiểu Hiểu lái xe, Tô Cẩm

Tinh ngồi ở ghế phụ lái, cả hai người đều rời vào trầm mặc suốt cả quãng đường.
Tô Cẩm Tinh cũng luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, trái tim lại như chìm trong thung lũng lạnh giá.
Cô giống mẹ Tiểu Hào, đều bị ung thư giai đoạn cuối.
Nếu có một ngày cô cũng như mẹ Tiểu Hào, vậy Tiểu Viên Nguyệt và Tiểu Dương của cô… phải làm sao đây?
Tiên sinh không phải là bố ruột của hai đứa trẻ, chắc chắn không thể giành được quyền nuôi dưỡng với Tiêu Cận Ngôn.
Nếu Tiêu Cận Ngôn quyết tập đưa bọn trẻ vậy, hai đứa chúng nó vẫn còn nhỏ như vậy, nếu như Dương Tuyết Duyệt có ý đồ xấu…
Tinh tinh tinh!
Tiếng chuông điện thoại vang lên, là tiên sinh gọi đến.
Tô Cẩm Tinh nhìn thời gian hiển thị trên màn hình, hóa ra đã chín giờ hơn.
“Alo, tiên sinh.”
“Alo, em vẫn ổn chứ?”
Giọng Tô Cẩm Tinh hơi trầm, đáp: “Em không sao, xin lỗi anh, hôm nay em về muộn mà quên không nói với anh.”
“Không sao, bọn trẻ đều được chăm sóc rất tốt, anh chỉ lo lắng cho em thôi.”
“… Tiên sinh.”
“Ừm?”
“Anh còn nhớ Tiểu Hào không? Trước đây em đã từng nhờ anh tìm cô nhi viện giúp cậu bé đó ấy.”
“Đương nhiên là anh nhớ rồi, lúc trước đứa bé đó rất vui vẻ hoạt bát, còn rất thích hát bài “Ngôi sao nhỏ” nữa.”
Tô Cẩm Tinh hơi kích động: “Đúng, chính là cậu bé đó.

Tiên sinh, em muốn giúp nó… nhưng em không biết nên giúp như nào, em cảm thấy rất bất lực.”
Tiên sinh dịu dàng an ủi cô: “Cẩm Tinh, trên đời này luôn có những người bất hạnh, em không thể cứ gặp ai cũng giúp đỡ họ được.

Hoàn cảnh của đứa trẻ đó quả thực rất đáng thương, anh sẽ sắp xếp bác sĩ đến khám bệnh cho nó, nhưng bệnh tự kỷ của nó đã rất nghiêm trọng.

Vì thế… chỉ có thể tận lực thôi.”
“Tiên sinh.” Tô Cẩm Tinh hỏi: “Đối với trẻ con… chứng tự kỷ là đòn đả kích rất lớn, đúng không?”
“Đúng, không chỉ có trẻ con, mà đối với người trưởng thành, căn bệnh đó cũng rất đau khổ.

Thế giới của bọn họ chỉ có một mình họ, cô đơn như bản thân đang vùng vẫy trong biển cả, nước đã dâng sát kề ngay cổ họng, cảm giác đó thật sự rất ngột ngạt.”
“… Anh cũng hiểu được cảm giác đó ư?”

Tiên sinh hít một hơi thật sâu, không đáp lời.
Tô Cẩm Tinh biết mình lại hỏi nhiều rồi, cười khổ một tiếng: “Cứ coi như là em chưa hỏi gì đi…”
“Đúng.” Tiên sinh đáp: “Anh rất hiểu cảm giác đó, vì anh đã từng trải qua nó.”

Hà Hiểu Hiểu đưa cô về đến lầu dưới chung cư mà cô thuê, từ đằng xa đã nhìn thấy Lục Tước đang đứng đợi.
Thấy hai người họ mệt mỏi trở về, Lục Tước lo lắng hỏi: “Hai người vẫn ổn chứ?”
Tô Cẩm Tinh đáp: “Tổng giám đốc Lục, Hiểu Hiểu… có lẽ cô ấy đang hơi buồn, anh đưa cô ấy về trước đi.”
Lục Tước quay đầu nhìn Hà Hiểu Hiểu, chỉ thấy cô gái bình thường vẫn hay nhảy nhót tung tăng lúc này đây lại đang bối rối dùng mu bàn tay lau đi nước mắt trên mặt, khuôn mặt anh ta thoáng hiện lên một tia xót xa.
Anh ta cởϊ áσ vest ngoài của mình ra, khoác lên người cho Hà Hiểu Hiểu rồi quay đầu lại nói với Tô Cẩm Tinh: “Được, cô Tô, cô cũng mau lên đi.

Tiên sinh của cô cũng đang rất lo lắng cho cô, nhưng anh ấy không thể đứng dưới đèn đường đợi cô như tôi được nên chỉ có thể ở trong góc tối trên lầu thôi.”
Tô Cẩm Tinh gật đầu đáp: “Ừm, tôi biết rồi.”
Đưa mắt nhìn chiếc xe của Lục Tước chở Hà Hiểu Hiểu rời đi, sau đó Tô Cẩm Tinh mới bước về phía thang máy.
Đến cửa nhà, cửa không khóa.
Cô vừa mới đẩy cửa đã được một vòng tay quen thuộc ôm trọn vào lòng: “Em có lạnh không?”
“…Hơi hơi thôi.”
“Không sao, anh ôm như này em sẽ không lạnh nữa.” Tiên sinh ôm cô vào nhà, đóng cửa lại, khóa cô giữa ngực anh và tường rồi cúi đầu hôn lên môi cô.
“Không phải em nói là phải đợi em làm xong thủ tục ly hôn sao?”
“Nhưng em… rất muốn anh.”
Tiên sinh hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, nói: “Cẩm Tinh, bây giờ em đang rất mỏng manh yếu đuối.

Anh biết em rất cần, em yên tâm đi, anh sẽ ở bên cạnh em.

Nhưng càng quan tâm em, anh càng sợ mình sẽ mạo phạm đến em.

Còn hôm nay không phải là thời điểm thích hợp.”.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện