Thái tử chần chừ giơ đoản đao lên, thật lâu sau cũng không nhúc nhích.
"Đáng tiếc." Đường Đạc lắc đầu một cái: "Xem ra còn chưa đủ."
Mặc dù rối cổ dùng rất tốt, nhưng muốn nuôi ra loại cấp cao lại hết sức khó khăn, thậm chí ngay cả cổ Phệ tâm dùng để thí nghiệm cũng phải nuôi tận mấy lần, đáng tiếc cuối cùng đều không được như ý.
"Công tử, nếu đã thất bại, chi bằng đưa người về trước đi ạ." Hứa Trung Nghĩa nhỏ giọng đề nghị.
Đường Đạc gật đầu, tiếc nuối nhìn Thái tử một cái, đưa tay ấn nhẹ ở mi tâm hắn ta một cái.
Một tiếng vỡ nhỏ vang lên, cổ trùng màu vàng bò ra khỏi mi tâm Thái tử, sau đó nhanh chóng bạc màu, đảo mắt đã không còn chút sức sống nào.
"Cô...!Hồi nãy cô sao vậy?" Thái tử lập tức mở mắt ra, khó hiểu nhìn xung quanh.
"Điện hạ uống say, cho nên lúc nãy đã nhắm mắt ngủ một chốc trong thư phòng." Đường Đạc không chút chột dạ nói.
Thái tử mơ hồ gật đầu một cái.
Xảy ra chuyện gì thế?
Từ trước tới giờ hắn ta không thích uống rượu, tại sao bỗng nhiên lại uống say trong thư phòng của hạ thần, thậm chí còn trực tiếp ngủ một giấc.
Nhưng mà trong trí nhớ mơ mơ màng màng, lại giống như thật sự đã vô tình uống say.
Thái tử chống người đứng dậy: "Thân thể có chút không thoải mái, về trước, ngươi..."
"Hạ quan tiễn Thái tử điện hạ ra ngoài." Đường Đạc cung kính nói.
"Không cần!" Thái tử hoảng sợ nhìn hắn một cái, cảm thấy sợ hãi khó hiểu: "Cô có thể tự đi một mình, không cần đưa đón."
Nói xong cũng không chờ đối phương kịp phản ứng, như chạy trốn mà rời khỏi thư phòng.
Đưa mắt nhìn Thái tử rời đi, Đường Đạc híp mắt, đang định gọi Hứa Trung Nghĩa tới, bỗng nhiên nhìn thấy một tên tiểu tư hoang mang hoảng hốt chạy tới từ cách đó không xa.
"Công tử, không xong rồi, Nhị công tử đã dán cáo thị trước cửa tiệm, muốn tìm những người trên người có nốt tròn màu xanh lá cây trong toàn kinh thành, cùng với những người dạo này tính tình biến đổi lớn, nói những người này mắc bệnh Phệ tâm, chỉ có đan dược trong cửa tiệm của Nhị công tử mới có thể chữa trị."
Bệnh Phệ tâm...!
Cổ Phệ tâm?
"Ngươi nói gì!" Sắc mặt Đường Đạc đại biến, lập tức đứng lên.
Bận rộn một buổi sáng, cuối cùng Đường Tô Mộc cũng nhớ ra, lúc mình ra ngoài quá gấp, chỉ lo mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, lại quên báo một tiếng với Nhị hoàng tử.
Có chút không hay lắm.
Đường Tô Mộc khó khăn lắm mới đợi đến buổi chiều, cuối cùng chờ đến tối, nghe thị vệ triệu tới nói Tấn vương điện hạ đã tìm đến, mời Đường công tử tới tửu lầu bên cạnh.
Ở cách cửa tiệm đan dược không xa có một tửu lầu của một nhà tên là Liễu Gia Hạng mở, đặc biệt bán những món ngon của Giang Nam, rượu trong vắt uống cực kỳ ngon, tuyệt nhất là bánh hoa quế và bánh mật ngọt của đầu bếp chính làm, bình thường lúc Đường Tô Mộc bận rộn lâu trong cửa tiệm đan dược, thỉnh thoảng cũng sẽ tới nơi đây để giải quyết bữa trưa.
Hôm nay nghe thấy Nhị hoàng tử muốn gặp mình ở chỗ đó, Đường Tô Mộc nhất thời cảm thấy căng hết cả da đầu.
"Làm phiền Ngụy công công rồi, xin hỏi tâm trạng hiện của điện hạ thế nào? Hắn có chỗ nào không ổn hay không?" Đường Tô Mộc dè dặt dò hỏi.
Mặt Ngụy công công không cảm xúc nhìn y một cái: "Công tử nói quá lời rồi, từ trước tới giờ điện hạ đều đối xử khoan dung với người khác, sở dĩ sốt ruột cũng là bởi vì ngài đột nhiên biến mất, hiện giờ biết ngài ở đây rồi, đoán chừng có tức giận hơn nữa cũng sẽ tiêu tan hết."
Đường Tô Mộc: "..."
Túm cái quần lại là vẫn tức giận đúng không?
Nhưng mà cũng không thể hoàn toàn trách y được, chuyện xảy ra ngày hôm nay thật sự quá nhiều, lại còn gặp phải ảo cảnh tâm ma, rồi bỗng nhiên biết được chân tướng có liên quan tới nông trại tu chân, sau đó lại bắt đầu bận rộn làm nhiệm vụ khẩn cấp chỉ còn lại ba ngày.
Đầu óc cứ rối hết cả lên, nào còn nhớ tới việc chào hỏi Nhị hoàng tử trước cơ chứ.
Vì để tránh cho đối phương càng tức giận hơn nữa, Đường Tô Mộc không còn cách nào khác, chỉ có thể giao lại việc trong tiệm cho Dương chưởng quỹ trước, được Ngụy công công dẫn vào lầu hai của Liễu Gia Hạng.
Toàn bộ tầng hai của tửu lầu đều trống rỗng, yên lặng, chỉ có Kỳ Ninh bế bé con ngồi một mình bên trong nhã gian, trước mặt bày một bàn thức ăn phong phú.
"A ya!" Nhìn thấy cha ruột tới, bé con đặc biệt vui vẻ vẫy tay lên tiếng chào hỏi y.
"Điện hạ." Thật sự không có cách nào trốn tránh, Đường Tô Mộc nhắm mắt đi tới, cố gắng dùng giọng thành khẩn nhất để nói: "Hôm nay là do ta không đúng, hồi sáng gấp quá cho nên lúc ra cửa quên không nói một tiếng với ngươi."
Kỳ Ninh nhàn nhạt nhìn y một cái: "Ta cho rằng ngươi lại biến mất không thấy."
"Tìm khắp nơi mà chẳng được, ngay cả phu xe trong phủ cũng không biết ngươi đã đi nơi nào."
"Hừ a!" Bé con mở tròn đôi mắt, cũng khiển trách mà gật gật đầu theo.
Đường Tô Mộc nhất thời chột dạ.
Để mau chóng chạy tới cửa tiệm, trên đường y đã gọi bừa một chiếc xe ngựa