Con Nhà Giàu

Chương 450


trước sau

Sau bảy ngày.

Trong một công trường của một huyện nhỏ ở phía Tây Nam.

“Phát tiền lương, cậu, 450 nghìn, cầm cẩn thận nha!”

“Cậu, 270 nghìn!”

Một quản lý bụng đầy mỡ, đang phát tiền lương cho mấy người nam nữ khoảng năm mươi tuổi.

Trong đó, một người thanh niên đứng trong đám người, có vẻ rất chói mắt.

Mà người khác đều có tiền lương một ngày 450 nghìn.

Đến cậu thanh niên cuối cùng này, lại chỉ có 270.

Quản lý chấm nước bọt vào ngón tay, đếm tiền mặt.

“Khoan đã quản lý, không phải lúc trước đã nói rõ rồi sao, tôi không cần 450 nghìn, nhưng một ngày phải trả tôi 300 nghìn mà!” Cậu thanh niên hỏi.

“Mẹ nhà mày, buổi trưa còn bao mày một bữa cơm đấy, bữa cơm đó là 30 nghìn, coi như tiền ăn!”

“Nhưng bữa trưa chỉ có hai cái bánh nướng thôi, mà ông cũng lấy 30 nghìn của tôi!”

“Mẹ nó, nhìn bộ dáng của mày thành thật nên tao mới cho mày vào làm, chỉ có 270 có lấy hay không, còn nhì nhèo thì tao sẽ không cho mày một đồng nào, mày có thể làm gì được tao?”

Mà đúng lúc này.

“Ơ? Sao em thấy cậu công nhân này có chút quen mặt?”

Một nam một nữ tay trong tay, phía sau có mấy cấp dưới đi theo, họ đi ngang qua bên này.

“Quen mặt? Tiểu Noãn, em không nhìn nhầm chứ? Sao em có thể quen cái loại culi này?”

Người đàn ông đeo đầy vàng bạc, lập tức coi thường nói.

“Không không không, thật sự rất quen, anh ta giống anh em vừa bị phá sản mấy ngày trước của tên bạn trai cũ của em, trước đây rất trâu bò, em nhất định sẽ không nhận sai!”

“Thật ư?”

Người đàn ông nói.

Sau đó, người phụ nữ đi tới.

“Trần Lạc Thần, là anh sao!”

Người phụ nữ nhìn một lát là nhận ra người thanh niên.

Sau đó, mặt cô ta tràn đầy ý cười.

Không sai, người thanh niên này chính là Trần Lạc Thần.

Buổi tối bảy ngày trước, khi Dương Ngọc để mình chạy thoát, có Lý Chấn Quốc tiếp ứng, một đường nguy hiểm, nhưng cuối cùng cũng coi như là tới Tây Nam.

Chuyện đầu tiên Trần Lạc Thần làm chính là đến nông thôn tìm bác Tần.

Dù sao thì Trần Lạc Thần cũng biết bác Tần ở đâu.

Nhưng người cùng thôn với bác Tần nói, bác Tần đã đi ra ngoài mấy ngày nay.

Trần Lạc Thần cũng không có nơi khác để đi, không thể làm gì khác hơn là chờ đợi.

Trong túi hết tiền nên anh chỉ có thể đến đây làm công.

Trần Lạc Thần cũng muốn tìm được một công việc ổn định.

Nhưng khi đến Khánh Thành, anh bị người vây chặt, làm mất tất cả thẻ căn cước và giấy tờ cá nhân.

Hơn nữa, Mạc Trường Không cũng phái người đến mấy khu trung tâm thương mại tìm kiếm tung tích của mình.

Trần Lạc Thần không thể đến mấy nơi đó, nên chỉ có thể làm ở đây.

Nơi này cũng khiến Trần Lạc Thần cảm nhận được cảm giác chó mất chủ.

“Tần Noãn?”

Vừa nhìn cô gái này, Trần Lạc Thần đã nhận ra.

Chính là bạn gái luyện Taekwondo của Vương Mập.

Mấy ngày nay, qua internet mọi người đều biết mình rơi đài, bên công ty du lịch của Vương Mập cũng xong đời.

Thực sự là ảnh hưởng quá rộng.

“Ha ha, không ngờ có thể gặp anh ở đây, sao thế, nghe nói công ty của anh và tên mập đáng chết kia đóng cửa, bây giờ anh ta đi làm hướng dẫn viên du lịch, ha ha, anh còn thảm hơn anh ta, anh đến công trường của nhà chồng tôi làm công nhân!”

Tần Noãn che miệng cười nói.

“Ôi, cậu Lý, cô Tần, sao hai người lại quen biết tên nhóc này?”

Quản lý cung kính khom lưng gật đầu nói.

“Không liên quan đến ông, đi sang một bên!”

Tần Noãn lạnh lùng nói.

Quản lý lập tức tránh ra.

Sau đó, Tần Noãn ôm ngực cười lạnh đánh giá Trần Lạc Thần từ trên xuống dưới:

“Haizz, thật sự nhìn không ra, lúc trước phong quang như thế, nhưng bây giờ lại thành dáng này, đúng rồi, lần này Trần Lạc Thần anh sẽ cải trang để trải nghiệm cuộc sống chứ?”

Tần Noãn có chút lo lắng nói.

Dù sao thì Trần Lạc Thần từng đánh mạnh vào mặt cô ta một lần.

“Không còn chuyện gì, thì tôi đi đây!”

Mà Trần Lạc Thần vừa nhìn, không ít nhân viên dự án đang nhìn về phía bên này.

Anh lo lắng mình bị người phát hiện.

Nên muốn đi.

“Anh đi đâu, đừng đi, nói thế nào thì chúng ta cũng từng quen biết!”

Tần Noãn đột nhiên kéo cổ áo Trần Lạc Thần.

Xem ra, Trần Lạc Thần thật sự thành người nghèo rồi.

Ha ha ha, khỏi nói trong lòng Tần Noãn có bao nhiêu thoải mái.

“Đến đây, mấy người các người đều đến xem một chút, tôi giới thiệu cho các người biết, vị này là cậu Trần Lạc Thần!”

Tần Noãn quay lại ngoắc tay với mấy người nhân viên dự án.

Những người đó, đều mặc đồ công sở.

Rõ ràng là cũng vừa tốt nghiệp không lâu.

Họ đều che miệng cười Trần Lạc Thần.

“Mẹ nó, nghèo thành như vậy, nên chết đi cho rồi!”

“Đúng đấy, không phải là vẫn phải tay làm hàm nhai sao!”

Các cô là nhân viên quản lý, nên đương nhiên là xem thường Trần Lạc Thần.

“Các người đó, nhất định không được coi thường anh ta, các người biết anh ta là ai không, trước đây anh ta là cậu Trần, là loại người rất có tiền, đi xe sang, cả đời các người cũng không mua nổi!”

Tần Noãn cười nói.

“Hả? Thật không, đây là cậu chủ sao?”

“Chậc chậc, thực là lợi hại!”

“Nhưng thật sự không nhìn ra!”

Mấy nhân viên nữ dồn dập cười nói.

“Anh Lạc Thần, tôi không có ý gì khác, chỉ là nhìn bộ dáng này của anh, chắc là cũng mất bạn gái rồi, tôi giới thiệu mấy cô gái trong công ty chúng tôi cho anh, nói không chừng sẽ có người coi trọng anh, nguyện ý làm bạn gái của anh đó, anh thấy có đúng không?”

“Các cô thì sao, cảm thấy Trần Lạc Thần thế nào? Ai muốn làm bạn gái của anh ta thì mau báo danh!”

“Xì xì, cô đi đi!”

Mấy cô gái vội vàng cười từ chối, đẩy một cô gái ra.

Cô gái kia cuống lên:

“Các người làm gì thế! Đồ đáng ghét!”

“Cảm ơn, nhưng không cần, tôi đi trước!”

Trần Lạc Thần cúi đầu, xoay người muốn đi.

“Chờ một chút, chuyện tiền công của anh còn chưa xong đâu, vừa nãy tôi cũng nghe thấy, anh tranh cãi với tên béo về chuyện 270 hay 300, không phải chỉ là 30 nghìn thôi sao, chúng tôi là công ty lớn như vậy, còn có thể thiếu của anh 30 nghìn sao? Anh xem có đúng không, anh Lý?”

Tần Noãn làm nũng nói.

“Đó là đương nhiên!”

“Vì thế, tôi cho anh hết! Mấy người các cô, mau góp một ít tiền ra đây!”

Tần Noãn quay lại nháy mắt với mấy cô gái bên tổ dự án.

Các cô lập tức hiểu ý.

Sau đó, họ lấy ra 30 nghìn tiền lẻ không biết từ nơi nào.

“Đây là 300 nghìn, không nhiều không ít, là tiền lương của anh!”

“Ôi!”

Ngay khi Tần Noãn đưa tiền cho Trần Lạc Thần, cô ta không cẩn thận tuột tay rơi tiền xuống mặt đất.

Một đống tiền lẻ, trực tiếp rơi cùng một chỗ.

“Xin lỗi nha Trần Lạc Thần, tôi không cẩn thận, nên không cầm chắc!”

Tần Noãn giả bộ xin lỗi.

“Như vậy đi, anh nhặt tiền từ dưới đất lên, rồi tiện thể đếm luôn!”

Sau đó, Tần Noãn mới hít sâu một hơi, uống nốt chai nước suối trong tay, tiện thể bỏ vào trên người Trần Lạc Thần, sau đó cô ta uốn éo rời đi.

Trần Lạc Thần ngồi xổm xuống, cẩn thận nhặt từng đồng tiền xu lên.

Cất vào trong túi, sau đó mời xoay người cô đơn rời đi.

Trời càng ngày càng tối.

Trần Lạc Thần mua chút thức ăn.

Đi bộ trở về ở thôn nhỏ.

Mãi cho tới khi đến căn nhà cũ của bác Tần anh mới dừng lại.

Mỗi ngày sau khi tan việc, Trần Lạc Thần đều tới nhìn xem bác Tần có đến không.

Nhưng lần này, trên mặt Trần Lạc Thần mang theo nụ cười vui sướng.

Bởi vì nhà của bác Tần đã mở, trong phòng cũng sáng đèn…


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện