Con Nhà Giàu

TRÁI TIM BẤT AN CỦA TUỔI TRẺ.


trước sau

“Người này có bệnh sao? Cả con phố thương nghiệp Kim Lăng đều là của cậu ta sao? Sao cậu ta không lên trời luôn đi?”

Mấy cố gái nhìn Trần Lạc Thần như đang nhìn kẻ ngốc.

Mà Đỗ Khang bị lời nói của Trần Lạc Thần trọc cười đến mức cười nghiêng ngả, ôm bụng cười, câu nói này rất hợp với anh ta

Con phố thương nghiệp Kim Lăng, đây là nơi nào? Cái đồ này lại nói là của nhà anh ta.

Trần Lạc Thần đau khổ nở một nụ cười.

Mà lúc này, điện thoại trên tay anh đúng lúc vang lên.

Liếc qua, là điện thoại của Lý Chấn Quốc.

“Cậu Trần , cậu có đến không?”

“Đến rồi anh Chấn Quốc, bây giờ đang ở đại sảnh của Sơn Trang!” Trần Lạc Thần nói.

“A! Được rồi, chúng tôi lập tức qua nghênh đón! Còn có bộ trưởng Hoàng và bộ trưởng Tống của Bộ Giáo Dục, vừa nghe thấy cậu muốn đầu tư vào mấy công trình công ích, còn có hàng loạt công trình thương mại, đã muốn mặt cậu từ lâu rồi!”

“Ừ….được rồi!”

Trần Lạc Thần không ngờ mấy vị bộ trưởng kia lại đến nhanh như vậy.

Vừa nói Trần Lạc Thần vừa cúp điện thoại.

Mà đám người cậu Khang đều vô cùng ngạc nhiên nhìn Trần Lạc Thần.

“Tên cặn bã này giả vờ cũng giống đó, mẹ nó, còn luôn miệng gọi anh Chấn Quốc, người nào không biết còn thật sự cho rằng cậu ta có quan hệ với tổng giám đốc Lý ấy chứ!”

Mấy nữ sinh khinh thường nói.

“Trần Lạc Thần, không ngờ bây giờ anh lại biến thành như thế này, nói thật, anh biến thành như thế này tôi vẫn rất vui, sau khi rời khỏi Dương Ngọc tôi, anh nhìn xem anh có đức hạnh như thế nào! Haha!”

Dương Ngọc lại có một cảm giác vui sướng khác.

Cô ta thích nhìn thấy Trần Lạc Thần mất hết thể diện, bị người chế nhạo.

Thậm chí, Trần Lạc Thần càng không thể chịu được, trong lòng Dương Ngọc lại có một cảm giác phấn khích.

Như vậy, nói rõ ánh mắt của mình không tồi, lựa chọn rời khỏi Trần Lạc Thần là đúng.

Mà Trần Lạc Thần sau khi bị tôi vứt bỏ, ngày càng trở nên tồi tệ mới đúng!

Dương Ngọc đang định gọi một vài nhân viên bảo vệ qua để ném Trần Lạc Thần ra ngoài, cô ta còn chuẩn bị xong xuôi để quay video.

Một nữ sinh bên cạnh cô ta đột nhiên hét lên:

“Ngọc Ngọc, cậu Khang, hai người mau nhìn đi, sao bên phía Sơn Trang lại có nhiều chạy qua vậy? Người dẫn đầu, hình như là tổng giám đốc Lý?”

“Đúng vậy, không chỉ có tổng giám đốc Lý, còn có bộ trưởng Hoàng, bộ trưởng Tống, đều là những nhân vật có máu mặt ở Kim Lăng, bọn họ vội vàng chạy đến trước đại sảnh làm gì? Chết rồi, người cuối cùng không phải là ba tớ sao? Sao ông ấy lại đến đây?”

Vẻ mặt Lý Khang đột nhiên tái nhợt.

Nhà anh ta làm buôn bán.

Thời gian đầu, được thành lập dựa vào sự đầu tư của tập đoàn Kim Lăng thương nghiệp, bây giờ đã trở thành một trong những người giàu có tiếng ở phố Kim Lăng.

Địa vị đương nhiên là cao quý.

Mặc dù, ông già vô cùng cung kính với Lý Chấn Quốc, nhưng cũng không cần phải cung kính đến mức đến những nơi như thế này, còn chạy bước nhỏ nữa chứ.

Hơn nữa, người đang chạy đầu tiên chính là đại lão ở con phố thương nghiệp Lý Chấn Quốc.

“Tình hình gì đây?”

Lý Khang bị dọa sợ.

Mà Dương Ngọc nhìn bọn họ chạy đến trước đại sảnh, cũng sững sờ.

Ngay cả một số nữ sinh trong đó, cũng nghi ngờ vội vàng lùi sang một bên.

Chỉ có Trần Lạc Thần vẫn bình tĩnh đứng ở giữa hành lang rộng lớn.

“Trần Lạc Thần, anh đang cố ý kiếm chuyện đúng không, tổng giám đốc Lý đến, anh còn không mau đi đi! Tình hình này nhất định là có nhân vật lớn, anh mau cút đi!”

Dương Ngọc vội vàng, luống cuống hét lên.

Nhưng Trần Lạc Thần vẫn không hề nhúc nhích.

Hơn nữa di chuyển cũng không kịp, Lý Chấn Quân dẫn theo một nhóm người đã xuất hiện ở đại sảnh.

“Tổng giám đốc Lý, xin chào….”

Dương Ngọc và những nữ sinh khác khuôn mặt tối sầm lại, vội vàng cúi xuống, chắc chắn sẽ bị mắng.

Nhưng sau đó lại bị Lý Chấn Quốc và những người khác trực tiếp bỏ qua.

Lý Chấn Quốc đi thẳng đến trước mặt Trần Lạc Thần, cung kính mỉm cười nói:

“Cậu Trần, khiến cậu đợi lâu rồi, tôi đến để giới thiệu cho cậu….”

Một câu cậu Trần.

Bầu không khí ở hiện trường lập tức đông cứng lại.

Đặc biệt là vẻ mặt của Dương Ngọc, sắp trở nên cứng đờ rồi.

“Tổng giám đốc Trần! Ngài ngài ngài gọi anh ta là gì? Cậu Trần?”

Dương Ngọc giống như bị sét đánh, bị đột kích mười nghìn điểm

Một người tiếng tăm lừng lầy như Lý Chấn Quốc còn cung kính với Trần Lạc Thần như vậy.

Chả lẽ những lời mà Trần Lạc Thần vừa nói là sự thật, anh ta thật sự là một phú nhị đại ẩn thân?

Trời ơi!

Những nữ sinh khác, lúc này miệng cũng mở to đến mức có thể nuốt được cả một quả trừng gà.

Chưa kể đến Lý Khang đang đứng ở một chỗ nuốt nước miếng.

“Không sai, cậu ấy chính là ông chủ phía sau con phố thương mại Kim Lăng, Trần Lạc Thần cậu Trần, hả? Mấy người còn không mau lui xuống, ai cho phép mấy người lên tiếng? Trịnh Duyệt đâu?”

Lý Chấn Quốc nhìn thấy nhân viên của mình không hiểu lễ nghĩa như vậy.

Lập tức hét lên gọi Trịnh Duyệt ở phía sau.

Những người này, dù sao cũng là Trịnh Duyệt tuyển vào.

Mấy nhân viên giàu kinh nghiệm như Trịnh Duyệt vừa mới giải quyết công việc mà Lý Chấn Quốc giao cho.

Vì vậy mới vội vàng qua đây.

Sau khi nghe thấy vậy, Trịnh Duyệt lạnh mặt, trực tiếp cho Dương Duyệt một cái tát.

“Đứng về phía sau cho tôi!”

Làm việc ở Sơn Trang, mặc dù rất vinh quang, nhưng nhất định phải hiểu quy tắc!

Mà Dương Ngọc đã bị choáng váng vì cái tát này.

Là thật!

Cho đến khi cô ta cảm thấy cái tát này thật

sự rất đau.

Cô ta mới biết bản thân mình không nằm mơ.

Tất cả đều là sự thật!

Trần Lạc Thần là một phú nhị đại, là một phú nhị đại thật sự, căn bản không phải là thứ mà cậu Khang và Lục Phàm có thể so sánh được.

Anh là ông chủ của con phố thương mại.

Nói như vậy, anh là người giàu nhất ở Kim Lăng, thậm chí nói là người giàu nhất cả nước cũng không quá.

Trái tim của Dương Ngọc vô cùng đau đớn, đó không phải là nói, nếu như cô ta chia tay với Trần Lạc Thần muộn hơn ba ngày.

Vậy thì bây giờ cô ta chính là một bà chủ giàu có?

Dựa vào Trần Lạc Thần yêu cô ta như vậy, chắc chắn là như vậy!

“Cậu Trần, đi vào phòng bao, tôi sẽ giới thiệu với cậu từng người từng người một….”

Lý Chấn Quốc giơ tay ra làm cử chỉ mời.

Trần Lạc Thần gật đầu.

Lại nhìn mấy người Dương Ngọc vẫn còn đang ngẩn người.

Trả thù được Dương Ngọc, trong lòng cảm thấy vui sao, thực ra bây giờ Trần Lạc Thần cũng không cảm thấy gì nhiều.

Cũng chỉ như vậy thôi.

“Được rồi, chúng ta đi vào thôi!”

Trần Lạc Thần thu hồi lại ánh mắt.

Chuẩn bị đi vào.

“Cô đứng lại cho tôi!”

Lúc này, Dương Ngọc đột nhiên hét lên.

Theo thói quen Trần Lạc Thần vẫn bị giật mình.

Sau đó nhìn thấy Dương Ngọc đang lao đến.

Nhưng không phải là với mình mà là với Trịnh Duyệt.

“Chát!”

Dương Ngọc giơ tay lên tát Trịnh Duyệt 1 cái, hơn nữa còn rất mạnh.

“Cô…Dương Ngọc, cô dám đánh tôi? Bảo vệ, bảo vệ!” Trịnh Đồng có chút thất thần, đây là lần đầu tiên cô ta bị người ta tát.

Khuôn mặt Dương Ngọc đỏ ừng, vẻ mặt tràn đầy sự không phục nói: “Đánh cô, tại sao lại không dám đánh cô!”

Lúc nói thì chậm lúc này thì rất nhanh, bảo vệ nghe thấy lời nói của Trịnh Đồng đã chạy vào.

Chuẩn bị bắt Dương Ngọc.

“Tôi xem ai dám động vào tôi, các người có biết tôi là ai không?!”

Dương Ngọc đột nhiên hét lên.

“Nói cho các người biết, tôi là bạn gái của Trần Lạc Thần, cũng là bạn gái của cậu Trần các người, các người động vào tôi thử xem!”

Dương Ngọc nắm chặt tay.

Bản thân yêu đương hơn hai năm, chia tay rồi mới biết anh là phú nhị đại.

Dương Ngọc không cam lòng, cái gì cô ta cũng không có được!

Còn bị đánh! Sao cô ta có thể cam lòng chứ!

“Cái gì? Bạn gái?”

Bảo vệ nghe thấy vậy, lập tức dừng lại không dám động đậy.

Lý Chấn Quốc cũng cau mày.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Trần Lạc Thần.

Thành thật mà nói, Trần Lạc Thần cũng bị Dương Ngọc dọa sợ, cô gái này đúng là điên rồi mà.

Trần Lạc Thần rất thờ ơ nói: “Trước đây đúng là như vậy, nhưng bây giờ thì không!”

Đã phá vỡ thân phận mà Dương Ngọc nói ra, Trần Lạc Thần cũng đã quyết tâm cắt đứt hoàn toàn với Dương Ngọc!

Nói xong, quay người rời đi.

Mà Lý Chấn Quốc cũng hiểu ý của Trần Lạc Thần, vẫy tay với nhóm nhân viên bảo vệ, đuổi Dương Ngọc ra ngoài.

“Trần Lạc Thần, anh là một tên khốn, không có lương tâm! Anh quên trước đây lúc anh không có tiền là ai đã ở bên cạnh anh hai năm, anh luôn cảm thấy anh trả giá vì tôi, tôi và anh chia tay nhau là tôi có lỗi với anh, nhưng anh thì sao, anh có từng nghĩ đến tôi không, trong hai năm đó, tôi ở bên cạnh anh, có ép anh mua những thứ đắt tiền cho tôi không, những thứ đó đều là anh cam tam tình nguyện mua cho tôi!”

“Còn có, lúc đó có cô gái nào quan tâm đến một tên nghèo như anh chứ, chỉ có Dương Ngọc tôi cùng anh đi bộ trong trường học, chúng ta cùng ăn cơm, tay trong tay, lần đầu tiên ra hẹn gặp, anh tự ti không dám cầm tay tôi, là tôi chủ động nắm tay anh, bây giờ anh đối xử với tôi như vậy sao???

Dương Ngọc bị mấy nhân viên bảo vệ giữ chặt, vừa khóc vừa hét lên.

Mà Trần Lạc Thần, đã sắp đi vào Sơn Trang.

Nghe thấy những lời nói của Dương Ngọc, anh lại bất giác dừng lại.

Tại sao Trần Lạc Thần luôn có cảm giác vừa yêu vừa hận với Dương Ngọc?

Chính là vì những chuyện đã qua đang quấy phá, cho dù Dương Ngọc đối xử với Trần Lạc Thần như thế nào, Trần Lạc Thần cũng hi vọng Dương Ngọc có thể sống tốt.

Lúc này, nhược điểm của Trần Lạc Thần đã bị câu nói của Dương Ngọc chọc trúng, Trần Lạc Thần từ từ quay đầu lại…




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện