Công Lược Nam Thần Vũ Trụ

Chương 304


trước sau


Hoàng hậu đúng là biết chọc tức hắn!
Mỗi một đao, đều chọc hắn máu tươi đầm đìa.

Khoảng cách như xa xôi nhất.

Ở trong lòng hoàng hậu, hắn rốt cuộc là dạng người gì?
Hắn chỉ có thể nhìn hoàng hậu bày vẻ đoan trang, như thể chỉ nhắc tới chuyện đưa người đến long sàng của hắn, mới có thể làm nàng có sinh động, trong ánh mắt mới có thần thái, cả người có mị lực khác.

Hắn chỉ có thể trơ mắt nghe hoàng hậu nói, "Mấy ngày tuyển tú, tuy hoàng thượng tín nhiệm thần thiếp, nhưng thần thiếp cảm thấy, những chuyện lật thẻ bài này, hoàng thượng cũng nên tìm người vừa ý.

Ai, hiện tại hậu cung quạnh quẽ, chờ các muội muội tiến vào, sẽ náo nhiệt......"
Hắn nhìn nàng.

Đoan trang, nghiêm túc, trí thức, săn sóc!
Không có cô đơn, tình cảm với hắn——
Hắn vốn tưởng, hắn chạy tới Khôn Ninh Cung, hắn sẽ có nó.

Trong lòng hắn rốt cuộc chờ đợi cái gì? Hắn loáng thoáng biết, cố tình lại nói không nên lời.

.

Được tại # TRUMTRU YEN.


or g #
Hắn chỉ biết, này không phải hoàng hậu của hắn, này không phải nữ nhân hắn muốn.

Đi con mẹ nó đi, nhiều nữ nhân như vậy —— từng bước từng bước lại một người, mỗi người đều dùng ánh mắt chết đói nhìn hắn —— như thể nếu hắn không thỏa mãn bọn họ thì là do hắn không được.

Ngay cả Phượng Phiên Vũ cũng mấy lần ám chỉ.

Cố tình nơi này chỉ có một nữ nhân, bình tĩnh đến đáng buồn!
Mà đó là hoàng hậu của hắn! Là nữ nhân hắn thường nhớ nhung mộng hồi đêm khuya khoảng thời gian này.

Hắn bỗng nhiên rất muốn nắm tay nàng hỏi một câu, "Hoàng hậu, trong lòng nàng, thật sự còn có trẫm sao? Trừ bỏ việc trẫm là quân vương, là phu quân của nàng, ở trong lòng nàng, trẫm còn địa vị khác sao?"
Nhưng đối mặt với khuôn mặt bình tĩnh của nàng, lời này hắn không hỏi ra nổi.

"Trẫm không cần tuyển tú!" Thiên ngôn vạn ngữ, nghẹn hồi lâu, hắn rốt cuộc nghẹn ra một câu, "Hậu cung này đã đủ loạn.

Nhiều nữ nhân như vậy, tuyển vào làm cái gì? Làm quạ đen sao? Ồn ào nhốn nháo, làm người đau đầu!"
"Hoàng thượng không cần tuyển tú, này sao được......" Kiều An mỉm cười, "Hoàng thượng người con

nối dõi không nhiều, nhiều con nhiều phúc mới là tướng thịnh vượng......"
Rõ ràng là nụ cười điềm đạm nhất lại là mặt nạ lạnh băng.

Hoàng đế nhìn nữ nhân này, vừa sợ hãi lại kinh.


Hắn lẩm bẩm tự nói, "Trẫm không cần tuyển tú......"
Hắn tiến lên một bước, kéo nàng qua.

Tay hắn, ôm eo nàng.

Đây là tay đế vương, cũng từng là tay võ tướng.

Đôi tay này từng nhấc khăn voan đỏ của nàng.

Đôi tay này từng cùng nàng tiếp xúc thân mật.

Đôi tay này cũng từng chà lau nước mắt nàng......!
Từ khi nào, dù đụng vào đều có vẻ xa xôi như vậy?
"Hoàng hậu, trẫm chỉ cần nàng.

Cái gì mà Thẩm Hoa Hi, Phượng Phiên Vũ, Lưu Li......!Kia đều chỉ là chơi đùa......!An Nhi, y không bằng tân, người không bằng cố, trẫm hiện tại duyệt tẫn thiên phàm, lại thấy nữ nhân trên đời không có người tốt hơn nàng!"
Lời từ đáy lòng, thậm chí mang theo khẩn cầu chính hắn không phát hiện.

Nhưng thân thể kiều mềm trong lòng hắn lại nỗ lực từng chút một gỡ tay hắn mang theo quyết tâm kiên quyết.

Dù hắn có được khả năng cực hạn của nam nhân trên thế giới này.

Hắn làm nam chính 3 tiểu thuyết, hắn đúng là có vốn để nhiều nữ nhân xua như xua vịt.

Nhưng tiền vốn đó, ở trước mặt nữ nhân này lại bị vứt như giày rách.

"Hoàng Thượng, người lại đang nói lời ngốc gì......" Nàng mỉm cười, "Thần thiếp thay người an bài Lưu Li thị tẩm......"
"Trẫm nói không cần Lưu Li! Trẫm nói không cần tuyển tú, tai nàng điếc sao?".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện