Công Lược Nam Thần Vũ Trụ

Chương 308


trước sau


"Hoàng Thượng, thần thiếp......!Sắp chết......!Người phải bảo trọng, nạp thêm phi tần, nối dõi tông đường......!Như vậy, thần thiếp ở dưới, đều sẽ......!Thấy mỹ mãn......"
"Không! Trẫm không cần mấy nữ nhân đó......!An Nhi, trẫm chỉ cần nàng, trong lòng trẫm chỉ có nàng, trên đời này cũng chỉ có nàng yêu trẫm nhất, tốt với trẫm nhất......!Trẫm hối hận! Trẫm sai rồi, nếu có thể làm lại, trẫm tuyệt đối sẽ không vì những oanh oanh yến yến đó không để ý đến nàng......!Nàng mới là người trẫm yêu nhất cuộc đời này! Trẫm cầu xin nàng, không cần đi được không......"
Nam nhân như dã thú bị thương!
Giờ khắc này, hắn tình nguyện dùng hết thảy, đổi lấy tính mạng nữ nhân mình yêu nhất!
Hắn thề, nếu ông trời có thể thêm dương thọ cho nàng, ngày sau, hắn nhất định quý trọng nàng! Dâng hết những thứ tốt nhất trên đời đến trước mặt nàng!
Người đáng chết là hắn, không phải nàng!
Lời hứa tân hôn, còn chưa thực hiện đâu!
Bọn họ đã nói, nhìn ngắm non nước giang san! Vì cái gì, ông trời nhẫn tâm, muốn chia rẽ một đôi uyên ương!
"An Nhi......!Trẫm yêu nàng......" Hắn khóc như một đứa trẻ, "Trẫm sai rồi......!Trẫm yêu nàng, là trẫm sai rồi......Thêm một lần, sẽ không như thế......"
Kiều An cười.

Ý chân chính đây rồi.

Nàng dùng hết sức lực cuối cùng, rút tay khỏi tay hắn.

Như thể dù chết cũng không muốn dính dáng gì tới hắn.


"Thần thiếp......!Không nghĩ tới......!Nếu có thể, tất không muốn thấy người......!Nếu có kiếp sau, không mong gặp lại!"
Nói xong, hơi thở cũng mất!
Nội tâm hoàng đế vốn đau, nghe lời cuối hoàng hậu nói chỉ thấy lòng đau kịch liệt, trong khoảng thời gian ngắn, trời đất quay cuồng, đất trời ảm đạm......!
Trong miệng phun ra một ngụm máu tươi!
Cả người ngã xuống đất!
Từ nay về sau, mỗi ngày mỗi đêm, chỉ cần hắn nhắm mắt lại liền nhớ tới dáng vẻ nàng ngã vào vũng máu.

Ngày ngày đêm đêm, không thể thoát ra!
Hắn sao có thể không hiểu? Nếu lúc trước không hiểu thì đến lúc này, hắn còn cái gì không hiểu chứ? Hoàng hậu hận hắn!
Không muốn thân cận, không muốn đón ý nói hùa

mà những cái đó được gắn mác hiền lương thục đức —— nguyên nhân chân chính, là nàng hận hắn.

Nàng ôm hận mà chết.

Nàng yêu hắn như vậy lại hận hắn!
Quay đầu nhìn nửa đời, cuộc đời hắn thật vớ vẩn đầy chê cười!
Sau khi qua cơn bệnh nặng, hắn lấy thủ đoạn như chớp xử trí đám Lưu Li.

Phượng Phiên Vũ cùng mấy đứa nhỏ đều không có kết cục tốt, càng đừng nói tới Lưu Li tội ác nhất —— nàng bị ngũ mã phanh thây.


Bởi vì trận bệnh nặng này, sức khoẻ hắn không tốt.

Hắn bảo đảm phủ Biện quốc công vinh hoa phú quý, cũng tìm lang quân như ý cho Nhị công chúa Quân Nhan rồi đột ngột mất.

Thái Tử thuận lợi đăng cơ ——.

ngôn tình hay
Nhưng nội tâm Thái Tử cũng không bình tĩnh.

Hắn sẽ không quên, mẫu hậu hắn trước khi chết không bỏ xuống được ngoại gia, không bỏ xuống được muội muội, chỉ không nhắc tới hắn!
Từ khi nào, mẫu hậu thương yêu hắn nhất.

Lại không biết từ khi nào, mẫu hậu không chủ động triệu kiến hắn, quan tâm hắn.

Ánh mắt nhìn hắn luôn tràn ngập lạnh lẽo......!
Lúc đấy hắn không biết những thứ đó.

Mà giờ những nghi vấn đó, sau khi mẫu hậu hoăng thệ, không người nào biết!
Này thành một khúc mắc bí ẩn với hắn, chỉ có theo thời gian trôi đi chậm rãi bình phục......!
Trở lại Thương Khung, Kiều An thấy tuổi tâm lý của mình già thêm vài tuổi.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện