Công Lược Nam Thần Vũ Trụ

Nữ phụ không cam lòng (32)


trước sau

Editor: Tranh Nhược

Chương 32

"Cậu --"

"Phòng ở này, là Bắc Thần cho tôi, mỗi tháng, vì an thai, Úc trạch cũng tặng thật nhiều đồ ăn, còn không vào bụng cậu! Chu Tiểu Ngư, chẳng lẽ cậu không nên mang ơn đội nghĩa sao? Rốt cuộc, cậu làm nhiều chuyện xin lỗi tôi như vậy, tôi cho cậu cơm. Nếu không phải tôi, cậu hiện tại có thể ở tốt như vậy, ăn tốt như vậy?"

"Thanh Nhã, cậu sao lại nói như vậy? Rõ ràng tôi ở chỗ này chiếu cố cậu, chuyện ăn cơm quét tước đều là tôi làm, tôi cũng bảo hộ cậu. Nhiều năm như vậy, từ sơ trung đến bây giờ, hai chúng ta không phải đều là bằng hữu tốt nhất sao? Tôi không phải bán ảnh chụp cho báo chí thôi sao? Cậu có cần ghi hận tôi đến bây giờ không?"

"Chính bởi vì cậu ảnh chụp tuôn ra đi, Bắc Thần mới không cưới tôi, mới làm tiện nữ nhân không biết từ nơi nào ra tới nhặt tiện nghi! Đều là cậu, đều là cậu sai --"

Hạ Thanh Nhã rơi lệ đầy mặt, "Bắc Thần rõ ràng yêu tôi!"

Nhìn cô ta trốn tránh trách nhiệm như vậy, vứt sai lầm lên người mình, Chu Tiểu Ngư hơi hơi nhắm mắt.

Không có tâm người nào là không phá nổi. Tình khuê mật mười mấy năm, vốn cho rằng có thể thiên trường địa cửu.

Chu Tiểu Ngư cô ả, có thể vì Hạ Thanh Nhã làm bất cứ chuyện gì.

Nhưng hiện tại......

"Thực xin lỗi, Thanh Nhã, nếu cậu cường ngạnh sinh hoạt hiện tại là cậu cho tôi, kia...... Tôi gánh vác tất cả oán hận của cậu. Tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu, con trong bụng cậu, thật là của Úc Bắc Thần sao?"

Cô ả còn nhớ rõ, ngày đó Hạ Thanh Nhã cùng cô ả náo một trận lớn, qua hơn nửa tháng mới trở về.

Lúc ấy, cô ta đã từ chức, ở đế đô to như vậy, cô ta cũng không bằng hữu. Chu Tiểu Ngư vì tìm cô ta gấp đến độ sứt đầu mẻ trán, nhưng sau khi trở về, chuyện phát sinh khoảng thời gian này cô ta, một câu giải thích đều không có.

Chu Tiểu Ngư vốn đối cô ta có điểm áy náy, càng thêm không dám hỏi.

Thẳng đến, có một ngày, cô ả gặp được bạn trai cũ của Hạ Thanh Nhã Lý Tuấn.

Tuấn nhắc tới đoạn thời gian kia, Hạ Thanh Nhã cùng hắn ta ở bên nhau, lại không thể hiểu được mà biến mất.

Sau, Hạ Thanh Nhã mang thai......

Tới hiện tại, nếu dựa theo Hạ Thanh Nhã nói, đều mang thai mười một tháng, còn không sinh đứa nhỏ......

Hạ Thanh Nhã phản ứng kinh hoảng thất thố, càng thêm chứng thực ý tưởng của cô ả.

"Yên tâm đi, Thanh Nhã, hôm nay tôi liền rời đi. Chuyện này, tôi không nói cho ai!"

Chúng ta là khuê mật, tôi sẽ vì cậu giữ kín bí mật. Này xem như một việc cuối cùng tôi làm cho cậu đi.

Nhưng mà --

"Không thể đi, Chu Tiểu Ngư, cô không thể đi!"

Mắt thấy Chu Tiểu Ngư không nói gì bắt đầu thu thập hành lý, Hạ Thanh Nhã thật sự luống cuống.

Cô ta không tin Chu Tiểu Ngư!

Cô ta nghĩ tới thời điểm sơ trung, cô ta cùng lão đại lưu manh trong trường học ở bên nhau. Bởi vì đi theo gã, gã sẽ cho cô ta một ít tiền tiêu vặt, cũng sẽ mua quần áo xinh đẹp cho cô ta.

Lúc ấy, Chu Tiểu Ngư chính là bạn tốt của cô ta, nhưng thành tích Chu Tiểu Ngư tương đối tốt, đôi khi sẽ khuyên cô ta không cần làm như vậy.

Nữ sinh trong trường học dùng ánh mắt khác thường nhìn cô ta, cô ta không có bằng hữu. Chỉ có Chu Tiểu Ngư, chỉ có Chu Tiểu Ngư còn nguyện ý cùng cô ta làm bằng hữu.

Cô ta không nghĩ mất đi bằng hữu duy nhất này, cô ta sợ Chu Tiểu Ngư về sau cũng khinh thường cô ta -- cho nên cô ta bảo bạn trai mình, tìm thủ hạ soái nhất cũng biết dỗ người, theo đuổi cô ả!

Chu Tiểu Ngư quả nhiên bị theo.

Bị dỗ đến không biết học tập, thực mau cùng cô ta có thành tích không tốt giống nhau, đắm chìm ở hạnh phúc luyến ái.

Thậm chí, thực mau bị tên côn đồ kia lấy đi lần đầu tiên.

Chu Tiểu Ngư có lẽ vĩnh viễn không biết, chuyện này là cô ta nói ra đi.

- -----

16h35 3/8/2019

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện