【 Tạ Hà : bảo bối, bọn họ chụp xong chưa? 】
【444: chụp xong rồi ạ! Ảnh chụp đều đã rửa xong ! 】
【 Tạ Hà : ồ? Tôi ngủ bao lâu rồi? 】
【444: ba giờ đồng hồ ạ. 】
【 Tạ Hà : tụi nó chụp có đẹp không đó? 】
【444: . . . . . . . . . . . . 】 câu này làm nó không biết phải trả lời như thế nào a? ? ! ! !
Tạ Hà mơ mơ màng mở mắt ra, trong đôi con ngươi đen láy ướt sũng lộ ra một mảnh mê mang, tựa như không hề biết chuyện gì đang xảy ra, làm thế nào mà bỗng nhiên thiếp đi?
Lý Hồng Huyên cùng Tôn Trạch Dương không biết là đi từ lúc nào, chỉ còn lại mỗi Alan, mà cậu là đang nằm trong lòng của Alan tỉnh dậy.
"Thầy, thầy làm sao vậy?" Tạ Hà vội vàng ngồi dậy, mặt đỏ bừng, cậu ấy vậy mà lại ngủ ở trong lòng của học sinh của mình.
"Thầy có lẽ là quá vất vả, nghỉ ngơi không tốt, kết quả uống một ly nước xong liền ngủ, em không nhẫn tâm gọi thầy dậy, liền để cho thầy ngủ luôn." Alan ôn nhu nói.
"Thật ngại quá, lại phiền tới em nữa rồi." Tạ Hà cảm kích nói.
"Không phiền, ai bảo em thích thầy làm gì?" Alan mặt không đỏ tim không đập nói.
Tạ Hà lần đầu tiên được người ta nói thích, lâp tức liền không kịp phản ứng lại thâm ý của Alan, còn coi như đây chỉ là một câu khách sáo bình thường, nhưng vẫn là có chút thẹn thùng, vội vàng đứng lên: "Thầy về trước đây."
"Được, trên đường cẩn thận ạ." Alan mỉm cười nhìn cậu.
Tạ Hà lách qua ghế lô ở giữa, đi ra ngoài, bỗng nhiên tầm mắt dừng lại ở trên mấy tấm ảnh trên bàn, vừa nhìn thấy đôi mắt không khỏi mở lớn, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.
Cậu với lấy ảnh chụp, ánh mắt gắt gao nhìn vào nó.
Người bên trong ảnh chính là cậu, bởi vì không mang mắt kính, khuôn mặt đều hoàn toàn bại lộ rõ ràng, ánh mắt cậu mê mang sắc mặt đỏ ửng, ngửa mặt ngồi ở trên đùi nam nhân, nam nhân ôm lấy thắt lưng cậu, ngón tay đặt trên bờ môi cậu... Hình ảnh hạ lưu tới nói không nên lại, nhưng lại quá đỗi xinh đẹp đến động lòng, mạnh mẽ kíƈɦ ŧɦíƈɦ cảm quan của người khác, dụ ra du͙ƈ vọиɠ sâu kín nhất của con người, thật sự là... Chụp quá đẹp! Tạ Hà thiếu chút nữa nhìn mà cũng muốn cứng theo! (=_=)
Về người nam nhân ngồi phía sau, tuy không chụp thấy mặt, nhưng nhìn quần áo, hiển nhiên không thể nghi ngờ là Alan.
Tạ Hà mạnh mẽ quay đầu lại, môi run rẩy, "Đây là em... Là em! Em vì cái gì lại làm vậy..." Cậu trong mắt tràn đầy thất vọng! Học sinh mà mình tín nhiệm hết mực như thế, ai biết lại lợi dụng lúc cậu ngủ làm ra những chuyện đồi bại như thế này!
Alan thở dài một hơi, "Đây là ý của Tôn Trạch Dương, cậu ấy không tin thầy."
"Thầy... Thầy nói là sẽ trả kia mà!" Tạ Hà tức giận đến ngực cũng phập phồng.
"Em tin thầy, nhưng không có nghĩa là người khác sẽ tin, bởi vì lần đầu tiên thầy lỡ hẹn. Vả lại cậu ta cũng chẳng quen biết gì thầy, có lo lắng cũng là chuyện bình thường đi?" Alan chăm chú nhìn cậu, "Thật xin lỗi em không ngăn cản được cậu ta, thế nhưng chỉ cần thầy trả đúng hạn, những tấm hình này em bảo đảm sẽ không tuồn ra ngoài."
"Nhưng là em!" Tạ Hà chỉ tay vào Alan, tức giận vô cùng: "Em tại sao cũng là đồng loã! Em đừng nói với thầy người trong tấm hình này không phải là em!"
Alan tựa như bị chỉ trích làm cho tổn thương, trong mắt lộ ra thần sắc bị thương:" Thầy Tô à, thầy tại sao luôn nhìn em ở khía cạnh tiêu cực như vậy?"
"Em làm ra những chuyện như vậy, còn muốn tôi nghĩ tốt cho em?" Tạ Hà cả giận nói.
"Đó là bởi vì thầy không phối hợp, tụi em mới đưa ra hạ sách này, hơn nữa em làm như vậy, cũng bởi vì em không muốn để tên nào khác động vào thầy, càng khiến thầy thêm lúng túng. Ít nhất, em là thật sự tôn trọng thầy, thích thầy..." Alan chậm rãi nói: "Cùng với để người khác chạm vào, không bằng tự em đến... Em thuần tuý là xuất phát từ hảo tâm."
Thình lình nhảy ra một đống ảnh đáng sợ cùng lời tỏ tình đầy chân thành của Alan, khiến đầu óc của Tạ Hà cũng hỗn loạn thành một đoàn, xoắn lại thành một đống chỉ rối ren! Nhưng cuối cùng vẫn là khiếp sợ chinh phục cậu, cậu hai ba cái liền đem ảnh chụp xé thành mảnh nhỏ, khuôn mặt tái nhợt phức tạp nhìn Alan một cái, bước chân lảo đảo vội vàng rời đi.
.....................
Ngày sau đó Tạ Hà càng thêm cố gắng làm việc, cả người lại gầy thêm một vòng.
【 Tạ Hà ngữ khí tang thương: tụi học trò của tôi vẫn là rất lương thiện. 】
【444: nếu em lý giải không sai, ngài nói 'lương thiện' ở đây tức là ám chỉ cái chiêu trò hạ thuốc mê vào nước uống rồi chụp hình của bọn nó sao? 】
【 Tạ Hà : kỳ thật chụp ảnh xong là có thể trực tiếp quyết đoán tiến hành thêm bước tiếp theo, bọn chúng lại cố tình chơi lạt mềm buộc chặt, bắt tôi trở về làm công tiếp tục kiếm tiền, cái phần nhân từ này quả thật là dây dưa dài dòng, chẳng lẽ không phải là lương thiện sao?】
【444: ngài thật giống như đang tiếc bọn họ không có trực tiếp làm tới bước tiếp theo ấy. . . . . . 】
【 Tạ Hà : đúng vậy, tôi không thích những hành vi lãng phí thời gian như vậy : )】
444 cảm thấy nội tâm của nó đã bắt đầu héo tàn, nó quả thật chỉ muốn làm một cái hệ thống đáng yêu thuần khiết, làm bạn với kí chủ cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ khoái trá... Nhưng mà hiện tại nhân sinh thế giới quan của nó đã bị tra tấn đến tổn thương đến độ không thể tiếp tục bảo trì được một cái mỉm cười _(:зゝ∠)_
Rốt cuộc là nhóm kí chủ nào cũng như vậy, hay là nó đụng phải một cái kí chủ đặc biệt đây a?
Vì giả bộ sợ hãi ảnh chụp bị tuồn ra, Tạ Hà diễn thật sự rất nghiêm túc, mỗi ngày đều vội vàng đi làm, đến một ngày từ lớp học đi ra, liền vừa vặn gặp được Từ Văn Hạo vừa mới tan học đi ra. Tạ Hà nhìn hắn một cái rồi bỏ đi, lại bị Từ Văn Hạo ngăn lại.
"Thầy Tô... Em có chuyện muốn nói với thầy." Từ Văn Hạo nhìn chòng chọc Tạ Hà.
Tạ Hà dừng một chút, "Em nói đi."
"Là thầy giúp em đúng không?" Từ Văn Hạo nói thẳng, "Em nghe nói bởi vì thầy thay em trả tiền, Tôn Trạch Dương mới đồng ý buông tha em."
Tạ Hà sợ trực tiếp trả lại sẽ tổn thương tới lòng tự trọng của hắn, nhưng chuyện này cũng không thể giấu được, vì thế ôn nhu nói: "Đúng vậy, bất quá em không cần phải gánh nặng, thầy giúp em là chuyện hiển nhiên, không thể nhìn em bị người khác khi dễ như vậy được."
Từ Văn Hạo xụ mặt, nhíu mày nhìn Tạ Hà, "Em không cần thầy giúp!"
Tạ Hà nghe vậy sắc mặt có chút khó coi, vẻ mặt khổ sở: "Thầy..."
"Tiền, em sẽ nghĩ cách khác mau chóng trả lại cho thầy!" Từ Văn Hạo lạnh lùng nói.
【 đinh, độ hảo cảm của Từ Văn Hạo +50, trước mắt độ hảo cảm là 60】
【444: . . . . . . 】
【 Tạ Hà : quả nhiên tụi học trò của tôi đều cực kì thiện lượng mà : )】
Từ Văn Hạo nói xong câu đó liền xoay người bỏ đi, giống như cũ mà tỏ vẻ bất mãn với Tạ Hà, nhưng độ hảo cảm đã sớm bại lộ nội tâm của hắn, Tạ Hà nhịn không được cảm khái, thật sự là một đứa nhỏ ngạo kiều nói một đường nghĩ một nẻo.
Cậu mỉm cười nhìn chăm chú thân ảnh đi xa của Từ Văn Hạo, ánh mắt giật giật.
Lại tới cuối tuần, lần này Tạ Hà sớm đã chuẩn bị đủ tiền đi tới tìm Alan, Alan nói bọn họ đều đang ở phòng ngủ, Tạ Hà có thể trực tiếp đi qua.
Lần này cậu tới, hiếm thấy đều có mặt đông đủ bốn người, Tôn Trạch Dương cùng Alan ngồi ở dưới, Lý Hồng Huyên ngồi ở trên giường chơi rubik, Trần Cố thì đang ở ban công đọc sách.
Tạ Hà gắt gao nắm chặt túi tiền, bởi vì chuyện chụp ảnh loã thể trước đó, cậu đối với Tôn Trạch Dương biểu hiện rõ ràng ra sợ hãi, cố gắng trấn định tới trước mặt gã: "Tôn đồng học, đây là số tiền lần này..."
Lần này là gần hai ngàn, là Tạ Hà liều mạng trong vòng một tuần kiếm được.
Tôn Trạch Dương như trước điệu bộ khinh thường, tuỳ tiện đem tiền để trên bàn, 'ân' một tiếng tiếp tục chơi điện thoại.
Tạ Hà nhẹ nhàng thở ra, xoay người rời cửa, nơi này làm cho cậu rất áp lực, nhưng bởi vì quá mức mệt mỏi, lúc rời cửa có chút lảo đảo, đầu đụng phải thành cửa, người liền bật về phía sau.
Alan như hổ rình mồi nhanh chóng tiến lên ôm lấy Tạ Hà, ghé vào lỗ tai cậu ôn nhu nói: "Thầy Tô à, thầy vất vả như vậy, thật khiến em cảm thấy đau lòng."
Tạ Hà đối với Alan dĩ nhiên vẫn tồn tại khúc mắt, dùng sức đem hắn đẩy ra, "Không cần em quan tâm!"
Alan bất đắc dĩ kéo kéo khoé miệng: "Thầy còn để ý tới chuyện kia sao?"
Tạ Hà quật cường nhìn hắn không đáp, trong mắt tràn đầy chỉ trích, cậu đối với hắn quá thất vọng!
Alan dừng lại một chút, bên môi vẫn là ý cười thâm trầm, ánh mắt cũng thay đổi, hắn