Chương 401: Văn Khuynh điên rồi sao
“E rằng chuyện này không đơn giản, trừ phi Văn Khuynh buông tay.” Thẩm Bồi Xuyên đã nhìn thấu, nếu Văn Khuynh quyết định làm vậy thì chắc chắn cũng có thể nghĩ đến việc Tông Cảnh Hạo sẽ trở mặt.
Chuyện đã đến nước này, anh ấy không thể cắt ngang giữa chừng, nếu không mọi sắp đặt đều sẽ uổng phí.
Trừ phi Tông Cảnh Hạo đồng ý yêu cầu của anh ấy.
Anh ấy làm vậy chỉ để buộc Tông Cảnh Hạo đi vào khuôn khổ.
Tâm trạng của Thẩm Bồi Xuyên rất nặng nề. Với tình hình của Lâm Tân Ngôn bây giờ, nếu Tông Cảnh Hạo thực sự rời bỏ cô vì việc này thì cô phải làm sao?
Anh ấy biết Tông Cảnh Hạo chắc chắn sẽ không thỏa hiệp, nhưng dù là kéo dài thời gian cũng sẽ khiến Lâm Tân Ngôn bị tổn thương.
Tô Trạm và Thẩm Bồi Xuyên quay trở lại phòng bệnh, đội trưởng Trần đã phái người canh gác ở cổng bệnh viện, còn anh ấy thì đang ngồi trên băng ghế.
Tô Trạm vừa thấy đội trưởng Trần là cơn giận bùng lên, Thẩm Bồi Xuyên ngăn anh ấy lại: “Đừng kích động.”
Đội trưởng Trần cũng không phải kẻ quyết định, kẻ quyết định là Văn Khuynh.
Anh ấy chỉ là người thi hành, không phải người sắp đặt.
Thẩm Bồi Xuyên kéo Tô Trạm vào phòng.
Trong phòng rất yên tĩnh và sạch sẽ, Lâm Tân Ngôn vẫn đang ngủ mê man, Tông Cảnh Hạo thì ngồi cạnh giường nắm tay cô, bàn tay vốn lạnh lẽo của cô đã được anh chườm ấm.
Thẩm Bồi Xuyên và Tô Trạm đứng cạnh đầu giường.
“Cậu định làm thế nào?” Thẩm Bồi Xuyên ép giọng mình xuống rất nhỏ vì sợ làm phiền Lâm Tân Ngôn.
Ánh đèn neon từ ngoài cửa sổ chiếu vào nửa bên mặt anh, hàng mi dày vỗ nhè nhẹ. Anh nắm tay Lâm Tân Ngôn, ngón cái xoa xoa vào mu bàn tay mịn màng của cô.
“Bồi Xuyên, trong tay cậu có còn người nào dùng được không?” Giọng anh rất trầm, không có chút thăng trầm nào.
Thẩm Bồi Xuyên đáp: “Còn.”
Hơn nữa tất cả đều là người anh ấy có thể tin.
“Cho họ tới nhà họ Trần canh chừng, chỉ cần Trần Thi Hàm lộ mặt thì bắt lại ngay lập tức.” Đây là một thế thua, tội danh của Lâm Tân Ngôn không thể rửa sạch, chỉ còn cách là Văn Khuynh tự mình buông tay.
Nhưng rõ ràng Văn Khuynh sẽ không buông tay. Ông ta một lòng một dạ muốn bắt anh cưới Trần Thi Hàm, nhưng nếu Trần Thi Hàm bị anh bắt được thì thế nào?
Có phải sẽ uy hiếp được họ không?
Muốn anh kết hôn với Trần Thi Hàm?
Thẩm Bồi Xuyên và Tô Trạm nhìn nhau, tại sao lại liên quan đến cả nhà họ Trần?
Bắt Trần Thi Hàm?
Tông Cảnh Hạo cũng không giấu hai người họ: “Bọn họ muốn tôi kết hôn với cô ta.”
Tô Trạm tức giận đến mức thốt ra không chút suy nghĩ: “Văn Khuynh điên rồi sao?”
Tông Cảnh Hạo quay sang nhìn anh ấy, Tô Trạm vội vàng che miệng lại, vừa rồi anh ấy quá kích động, giọng có hơi lớn.
“Các cậu đi đi.”
Anh chỉ muốn một mình ở bên cô.
“Tôi đi đây.” Thẩm Bồi Xuyên biết mục đích của Tông Cảnh Hạo khi làm như vậy, có lẽ việc bắt Trần Thi Hàm là bước ngoặt duy nhất trong chuyện này.
Tô Trạm cũng không thể nhúng tay: “Khi nào cần thì cứ gọi cho tôi.”
Thẩm Bồi Xuyên đáp: “Biết