Chương 561: Làm chó thì cũng có phiền não của chó
Tin tức về miếu Nam Sơn cũng không có gì ghê gớm chủ yếu là nhân vật chính trong đó đã tạo nên sự thu hút, đó là người lần trước ở thành phố C đã trêu ghẹo cô.
Chuyện nhỏ này có thể trở thành tin tức để đưa tin là vì người trong đó không mặc quần áo, cơ thể đầy rẫy vết thương lại xuất hiện tại chùa miếu, điều này đã hấp dẫn sự chú ý của dư luận, họ không ngừng đưa ra những giả thuyết, suy đoán.
Nói cho cùng, chùa miếu là nơi linh thiêng sạch sẽ, kiêng kị nhất là thứ dơ bẩn như vậy, bây giờ lại xuất hiện chuyện như vậy.
Cô ngồi vào ghế sô pha tiếp tục xem tin tức, cô biết gã ta là người được phát hiện ở nơi sâu tối nhất trong ngôi miếu đó.
Lâm Tân Ngôn cầm điều khiển từ xa im lặng suy nghĩ.
Lúc đầu là ảnh chụp, sau đó lại xuất hiện người đùa giỡn cô, còn có người xuất hiện làm ‘anh hùng cứu mỹ nhân’, lúc đó Thiệu Vân nói người đàn ông kia là người giàu có, nhưng cũng không phải là người của thành phố C.
Nói như vậy người đó chính là người ở thành phố B, bởi vì bây giờ anh ta xuất hiện ở thành phố B, vậy cái người giàu có kia chắc hẳn là Cố Bắc trong miệng của Tông Cảnh Hạo rồi.
Có thể kết hợp với Cố Bắc diễn cảnh ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ thì chắc chắn gã ta là người mà Cố Bắc vô cùng tin tưởng rồi.
Nhưng mà giờ phút này gã lại xuất hiện ở chùa miếu với bộ dạng như vậy.
Tần Nhã đã bị bắt, cô ấy chắc chắn đã bị nhốt tại một nơi bí mật rồi, miếu Nam Sơn này cũng rất bí mật.
Chuyện này càng ngày càng rõ ràng, lại làm cho cô càng sợ đến mức kinh hồn bạt vía, nếu Tần Nhã thật sự giống như suy đoán của cô đang bị nhốt ở chùa Nam Sơn, vậy có khi nào người đàn ông khỏa thân đó đang quấy rối Tần Nhã không?
Lâm Tân Ngôn cảm thấy mình ngạt thở, cô dùng sức vỗ vỗ vào ngực mình, nhưng mà cũng không thể thở nổi.
“Mẹ, chúng ta có thể đi ra ngoài chơi không?” Tông Ngôn Hy chạy đến nhào vào ngực của cô, ôm lấy cô làm nũng: “Mẹ, con muốn đi cửa hàng thú cưng mua thức ăn cho Đại Bạch, con cũng muốn đổi cái vòng cổ mới cho nó…”
“Hôm này không thể đi ra ngoài.” Tông Ngôn Hy còn chưa nói xong đã bị Lâm Tân Ngôn cắt ngang, cô sờ đầu cô bé: “Ngoan nào, hôm nay chúng ta ở trong nhà thôi, không được đi đâu hết.”
“Tại sao ạ?” Tông Ngôn Hy thất vọng ngẩng đầu lên nhìn cô.
Lâm Tân Ngôn không biết nên giải thích với con gái như thế nào, người kia chính là Cố Bắc, cô không rõ gã ta là người như thế nào, nhưng nếu gã ta dám bắt Tần Nhã đi thì chắc chắn cũng không phải là hạng người tốt lành gì. Gã ta cứ hết lần này đến lần khác làm ra những chuyện như vậy, lỡ như một ngày nào đó gã để ý đến hai đứa trẻ thì phải làm sao?
Ở trong biệt thự tương đối an toàn, cô tìm lý do muốn an ủi con gái: “Ở bên ngoài nóng lắm…”
“Chúng ta ngồi trong xe, chú tài xế có thể đưa chúng ta đi mà, cũng không cần phải phơi nắng, nếu có nắng chúng ta mang dù theo che, hơn nữa chúng ta cũng có thể đội mũ.” Tông Ngôn Hy nhanh chóng phản bác lại câu nói không có sức thuyết phục của cô.
Lâm Tân Ngôn: “…”
Đứa nhỏ này từ khi nào đã trở nên nói nhiều như vậy chứ?
Cô thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hôm nay không thể đi ra ngoài.”
Tông Ngôn Hy chớp chớp mắt, giãy dụa đứng dậy khỏi lòng ngực của cô, xoay người chạy về phòng.
Tức giận rồi.
Vú Vu không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng không đành lòng nhìn Tông Ngôn Hy thất vọng, lúc nãy khi tắm rửa cho Đại Bạch con bé có nói sẽ mua cái gì cho Đại Bạch, bà ấy đi qua khuyên: “Bọn nhỏ muốn ra ngoài thì cứ cho nó đi đi, có tôi và tài xế đi cùng, có thể chăm sóc hai đứa.”
Lâm Tân Ngôn cũng không hề mềm lòng, ngẩng đầu nhìn Vú Vu: “Mấy ngày gần đây cứ ở nhà là tốt nhất.”
Vú Vu còn muốn nói thêm cái gì, Lâm Tân Ngôn đã ngắt lời bà: “Tôi phải đi ra ngoài, nếu muốn dùng xe cứ kêu tài xế, hôm nay hai người họ ở nhà.”
Nói xong cô đứng dậy đi lên lầu, hôm nay cô không tính đi ra ngoài nên