Chương 599: Tính cách quá nhàm chán
“Đội trưởng Thẩm, anh cũng ở đây sao?” Ánh mắt Bạch Dận Ninh nhìn về phía Tang Du, anh ta cười hỏi: “Đây là?”
Thẩm Bồi Xuyên không thích cũng không ghét Bạch Dận Ninh, nhưng anh ấy nghĩ rằng anh ta không nên mơ tưởng đến những người phụ nữ khác đã có gia đình làm gì.
Thẩm Bồi Xuyên cho rằng điều đó là vô đạo đức.
“Câu này tôi nên hỏi anh Bạch thì đúng hơn?” Thẩm Bồi Xuyên biết rõ người nào mới có thể sống trong khu dân cư này.
Bạch Dận Ninh cũng có chút tiếng tăm ở thành phố Bạch, nhưng ở thành phố B này thì anh ta chẳng là gì cả.
Những người ở trong khu chung cư này đều không phải là những người có gia cảnh bình thường.
Nhưng chẳng mấy chốc anh ấy đã hiểu ngay, ánh mắt Thẩm Bồi Xuyên nhìn lướt qua Thuần Thuần, anh ấy cười nói: “Tổng giám đốc Bạch quả nhiên là người có nhiều thủ đoạn.”
Diêu Thanh Thanh không phải là người con gái thông minh sắc sảo nhưng gia cảnh của cô ta quả thực rất tốt, Bạch Dận Ninh có thể cưới cô ta cũng coi như lợi hại.
Bạch Dận Ninh không tiếp tục nói chuyện phiếm với Thẩm Bồi Xuyên nữa, nghiêm giọng nói: “Tôi có thể nói chuyện với đội trưởng Thẩm một chút không?”
Anh ta không biết rằng bây giờ Thẩm Bồi Xuyên đã là phó cục trưởng rồi, vì vậy anh ta vẫn gọi Thẩm Bồi Xuyên là Đội trưởng Thẩm.
“Chúng ta có gì để nói sao?” Thẩm Bồi Xuyên không cố ý làm anh ta khó xử, mà chỉ cảm thấy với quan hệ giữa anh ta và Tông Cảnh Hạo Thì anh ấy không nên bắt chuyện với anh ta, anh ấy cũng không muốn dính líu gì với Bạch Dận Ninh.
“Tôi đang có hẹn nên tôi đi trước đây.” Sau đó, anh quay sang nói với Tang Du: “Đi thôi.”
“Đội trưởng Thẩm, chúng ta có thù oán gì sao?” Bạch Dận Ninh nhíu mày, anh ta chỉ thích một người, đó là sai sao?
Thẩm Bồi Xuyên liếc anh ta một cái, nói: “Chúng ta không có thù oán gì cả. Tôi chỉ kết bạn với những người chính trực. Về phần những người ngày đêm mơ tưởng đến vợ của người khác, tôi không có ấn tượng tốt với họ.”
Nói xong, anh ấy dẫn Tang Du rời đi.
Bạch Dận Ninh không thể phản bác, anh ta cũng biết chuyện này là sai, nhưng ai có thể kiểm soát được chuyện tình cảm chứ. Ai có thể làm một người lí trí khi yêu?
Nếu bộ não có thể kiểm soát cảm xúc, nó nói rằng anh ta không được thích thì anh ta sẽ không thích cô, có thể anh ta đã đưa nghe theo lý trí từ lâu rồi, anh ta cũng đã tự nói với bản thân không biết bao nhiêu lần rằng điều này là sai, đừng yêu cô ấy nữa, nhưng tình cảm vẫn còn đó, anh ta làm sao có thể buông bỏ được.
Anh ta đã cố gắng hết sức không nghĩ tới cô nữa, cũng không dám đi gặp cô nữa, vậy họ còn muốn anh phải làm sao?
“Có những người lặng lẽ trốn tránh người khác chỉ vì quá yêu họ mà không được đáp lại. Chỉ là họ tránh né được việc gặp gỡ người mình yêu, nhưng tình cảm thì lại không thể trốn tránh được. Dận Ninh, đây không phải lỗi của anh.”
Diêu Thanh Thanh đặt hai tay lên vai anh ta an ủi: “Cũng giống như em vậy, em không thể khống chế được tình yêu của em dành cho anh, nếu thực sự tình cảm có thể dễ dàng buông bỏ như vậy thì nó đã chẳng đáng để chúng ta trân trọng rồi.”
Bạch Dận Ninh nắm tay cô ta, cười nói: “Thật ra anh rất may mắn.”
May mắn vì ông trời đã đem Diêu Thanh Thanh đến với cuộc sống của anh ta.
Đây có lẽ là điều may mắn nhất trong cuộc đời của Bạch Dận Ninh này, đúng không?
Diêu Thanh Thanh đơn thuần lại tốt bụng, còn hiểu tất cả mọi việc anh ta bất đắc dĩ phải làm.
Anh ta đã suy nghĩ rất nhiều, từ khi anh ta gặp Lâm Tân Ngôn, anh ta đã biết rõ mọi chuyện không thể cứu vãn được nữa rồi, trái tim đã đập rộn ràng cũng không thể bình tĩnh lại như trước nữa.
“Có lẽ ba em có thể giúp chúng ta.” Diêu Thanh Thanh biết rõ anh ta muốn đòi lại công bằng cho Cao Nguyên.
Bạch Dận Ninh lắc đầu, anh ta biết Diêu Bân không thích người nhà họ Cố, cũng không muốn dính líu đến nhà họ Cố, dù sao thì bà Diêu cũng đã từng có quan hệ với nhà họ Cố.
Anh ta không thể để nhà họ Diêu bị khó xử được.
“Đừng nói với ba em, chuyện này em cứ để