Chương 777 Trên người khó chịu
Nhưng miếng thức ăn cho chó, ông ấy can tâm tình nguyện ăn.
Ông cũng muốn thấy Lâm Tân Ngôn hạnh phúc.
Bây giờ Tông Cảnh Hạo cũng đồng ý, ông ấy nói: “Vậy tôi đặt tên cho đứa bé, nhé?”
Lâm Tân Ngôn cười nói: “Chú đặt đi”.
Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn Tông Cảnh Hạo, khóe môi khẽ nhếch lên. Lúc này Tông Cảnh Hạo cũng đang nhìn cô, anh đưa tay ra xoa nhẹ lên trán cô, nói: “Lấy họ Trang đi”.
Vốn dĩ Thiệu Vân còn đang suy nghĩ muốn gọi là Tông gì, nghe Tông Cảnh Hạo nói xong liền đứng dậy khỏi ghế, đối mặt với anh.
“Đây là con của cháu…”
“Cũng là con của Ngôn Ngôn.” Tông Cảnh Hạo nói.
Ánh mắt Thiệu Vân nhìn anh lại lóe lên vẻ tán thưởng, cảm thấy được Văn Nhàn sắp xếp rất đúng, đây là một người đàn ông đáng để tin tưởng.
Anh có năng lực, có tinh thần trách nhiệm, quan trọng hơn, anh biết cách yêu thương người khác.
Thiệu Vân nói đùa nói: “Tôi không học hành gì, đặt không hay, đừng trách chú đấy.”
“Không trách chú.” Lâm Tân Ngôn cười nói: “Nhưng cũng không nên quá khó nghe, cháu sợ con trai cháu không muốn.”
Thiệu Vân chép miệng: “Chỉ cần chú không đặt là Tí Còi, thì cháu phải ơn chú rồi đó.”
Lâm Tân Ngôn: “…”
Thực ra, khi biết Lâm Tân Ngôn sinh thêm một đứa con trai, ông ấy đã nghĩ đến chuyện đặt tên, hy vọng đứa con này của Lâm Tân Ngôn sẽ được lấy họ Trang. Dù sao Lâm Tân Ngôn nói không đổi họ, không thể để anh cả ông ấy không có hậu nhân.
Đương nhiên, nếu Lâm Tân Ngôn không đề cập trước, ông ấy cũng sẽ không chủ động ép đổi họ.
Nhắc đến chuyện này, cũng là có chủ đích.
Lúc này, ông vẫn cố ra vẻ thần bí, nhìn Lâm Tân Ngôn cười nói: “Đây là con thứ ba, hay gọi là Trang Ba?”
Lâm Tân Ngôn: “…”
“Được, được rồi, không đùa cháu nữa.” Thiệu Vân thu bớt biểu cảm, nghiêm nghị nói: “Gọi là Trang Gia Văn.”
Trong này bao hàm họ của Trang Tử Ý và Văn Nhàn.
Ông ấy cố ý chọn họ Trang Tử Ý và Văn Nhàn để đặt.
Mặc dù rất có ý nghĩa nhưng nó không có kỹ thuật gì lắm. Nếu để Lâm Tân Ngôn biết ông ấy đã bỏ tiền ra mua nó, chắc chắn bảo ông phí tiền.
Không thấy Lâm Tân Ngôn và Tông Cảnh Hạo nói gì, Thiệu Vân có chút không rõ họ có ý gì, lo lắng hỏi: “Các cháu không thích à?”
Lâm Tân Ngôn nói thích.
Đứa trẻ này, khi cô nhận lời đề nghị của Thiệu Vân, ý nghĩa của thằng bé hoàn toàn khác với Ngôn Thần và Ngôn Hi.
Tương lai thằng bé sẽ kế thừa cơ nghiệp do Trang Tử Khâm và Văn Nhàn để lại, tên này cũng rất hợp.
Tưởng niệm hai người họ.
“Cảm ơn chú hai.” Lâm Tân Ngôn cười nói.
“Thích thì tốt rồi.” Thiệu Vân xua tay cười nói.
“Vậy thì chú đi thăm thằng bé.” Thiệu Vân vỗ tay Lâm Tân Ngôn: “Nghỉ ngơi thật tốt.”
Đứa trẻ chưa đầy một tháng tuổi, do nằm trong bụng quá lâu trong quá trình sinh nở nên mặc dù vết bầm tím trên người đã mờ đi, nhưng cậu bé vẫn phải nằm trong lồng ấp một tháng mới có thể ra ngoài. Nếu muốn