Chương 881: Cô mụ mẫm đầu óc rồi
“Mời cô Lâm cứ nghỉ ngơi trước, sau đó chúng ta lại bàn chuyện làm ăn.” Nam Thành lấy vali của cô tới.
“Cảm ơn.” Tông Ngôn Hi kéo vali sang.
Nam Thành nhìn cô rồi quay người đi, Tông Ngôn Hi đứng ở cửa cũng không đóng cửa ngay, mà nhìn Nam Thành đóng cửa thang máy đi rồi, lúc này Cố Hiềm đi ra từ khúc quanh.
“Người đi xa rồi chứ?”
“Nhanh vào đi.” Tông Ngôn Hi kéo Cố Hiềm vào.
Cô cởi giày cao gót đổi thành dép lê, để vali ở một bên, ngồi lên sô pha, hỏi: “Chuyện anh điều tra sao rồi?”
Một năm vừa qua anh ta và Tông Ngôn Hi trở thành bạn tốt không có gì che dấu nhau, thời gian anh ta ở trong nước đang giúp cô điều tra vài chuyện.
“Sau khi cô chết, Giang Mạt Hàn sáp nhập Giang Đạt và Vạn Việt, cũng là tập đoàn Hằng Khang hiện nay, còn về bức di thức đó, tôi còn chưa điều tra được là ai tung ra.”
Tông Ngôn Hi nhíu mắt, bức di thư lúc cô bị cho là tự sát, nhất định là do người hại cô cố ý thả ra, người hại cô đấy, đương nhiên là Giang Mạt Hàn, thế nhưng cô không có bằng chứng.
Cô nhất định phải tìm ra chứng cứ.
“Vừa quay về thì nghỉ ngơi tí đi. Cùng đi ăn cơm tối, tôi đón gió tẩy trần cho cô.” Cố Hiềm cười nói.
“Mệt lắm không muốn ra ngoài, ăn gì đó ở trong phòng thôi.” Tông Ngôn Hi bẻ cổ.
“Không được, không được, ra ngoài ăn.” Cố Hiềm kéo Tông Ngôn Hi: “Nhanh lên chút, đi giày vào.”
Tông Ngôn Hi chịu chết, không định phụ lại sự nhiệt tình của Cố Hiềm, đồng ý vậy.
Cô đi giày vào ra ngoài với Cố Hiềm.
“Đi đâu đây?” Tông Ngôn Hi ngồi trên xe hỏi.
Cố Hiềm nói: “Cô cứ ngồi yên, hôm nay kế hoạch do tôi sắp xếp.”
Nói xong anh ta nổ máy xe lái ra ngoài.
Xe nhanh chóng dừng ở trước một nhà hàng xa hoa nằm ngay trung tâm thành phố, Tông Ngôn Hi trước đây hay tới nên cũng không bất ngờ, chỉ cười nhìn Cố Hiềm: “Tốn kém của anh rồi.”
“Hiếm khi cô về, nhất định phải đầu tư chút, không thì sao thể hiện thành ý của tôi?” Cố Hiềm bước xuống xe, ném chìa khóa xe cho nhân viên.
Hai người đi vào, chọn một vị trí ở góc, chỗ này khá yên tĩnh.
Nhân viên phục vụ nhanh chóng lại gần, Tông Ngôn Hi chẳng có tinh thần gì, để Cố Hiềm tự gọi là được.
Cố Hiềm cười: “Vậy gọi món tôi thích ăn hết hả?”
Tông Ngôn Hi cười: “Đương nhiên là được,dù sao là anh trả tiền.”
Lúc nói chuyện, ánh mắt của cô vô tình ngước lên, trông thấy ở cửa có hai người đi vào. Giang Mạt Hàn và Lăng Vi đi cạnh anh ta.
Cô nhíu mày lại, nghĩ thầm oan gia ngõ hẹp, vừa về một ngày gặp tận hai lần.
Bọn họ nhanh chóng ngồi xuống cạnh cửa sổ.
Lăng Vi gọi món.
Đợi nhân viên phục vụ đi rồi, Giang Mạt Hàn hỏi: “Rốt cuộc cô muốn nói gì với tôi?”
Lăng Vi cười: “Ăn cơm tối trước.”
Giang Mạt Hàn có hơi mất kiên nhẫn: “Nếu cô không muốn nói vậy thì lần khác nói.”
Anh ta đứng dậy.
Lăng Vi vội kéo tay anh ta, thấp giọng mang theo sự cầu xin: “Mạt Hàn, ăn chung với em một bữa không được sao?”
“Tôi còn có việc…” Giang Mạt Hàn vẫn từ chối.
“Mạt Hàn, em thích anh, em thích anh từ lâu rồi. Anh đã ly hôn một năm, chúng ta thử có được không?” Lăng Vi nói đầy hèn mọn.
Giang Mạt Hàn chau mày ngạc nhiên: “Lăng Vi cô đang nói gì vậy?”
“Em nói em thích anh, từ lâu rồi…”
“Lăng Vi!”Giang Mạt Hàn ngắt lời cô ta: “Cô mụ mẫm đầu óc rồi.”
Nói xong anh ta tránh khỏi tay Lăng Vi, xoay người ra ngoài.
“Mạt Hàn.” Cô ta đuổi theo.
“Xì, ăn một bữa cơm cũng gặp, đúng là ra ngoài không xem ngày.” Cố Hiềm nhổ nước bọt.
Tông Ngôn Hi liếc mắt nhìn anh ta: “Tiếng Trung ngày càng khá rồi, biết không ít thứ, tôi ra ngoài chút.”
Lăng Vi thích Giang Mạt Hàn, sao trước đây cô không biết?
Lâu rồi, lâu rồi là bao lâu?
Ngón tay cô cuộn lại, đây