Trong hội trường, người người chen lấn, xô đẩy nhau, nhưng chỗ Thời Yến ngồi không cho phép mọi người tùy tiện tiếp cận.
Thế nên giọng nói của anh truyền đến tai Trịnh Thư Ý một cách rõ ràng.
Trịnh Thư Ý ngơ ra vài giây, không biết anh đột nhiên gọi cô sang đó để làm gì.
Có việc ư?
Anh tìm cô thì có chuyện méo gì chứ.
Đến khi ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người Trịnh Thư Ý, Chúc Bác Minh cũng rướn cổ lên tò mò nhìn lại, khẽ khều cánh tay cô.
“Anh ta gọi cô lên kìa.”
Trịnh Thư Ý quay đầu nhìn anh ta, chớp chớp đôi mắt, trong lòng chợt nảy ra một ý nghĩ, xuất hiện mạnh mẽ, lan rộng như giá đỗ.
Cô tiếp tục quan sát Chúc Bác Minh, mầm giá đỗ ấy cũng bắt đầu phát triển mạnh hơn.
Cuối cùng ánh mắt cô lại lướt sang giao diện Wechat trêи điện thoại.
Cô như nghe thấy trong đầu “Ầm” lên một tiếng, mầm giá đỗ giờ đây đã biến thành pháo hoa.
Thời Yến khó chịu rồi!
Anh đang ghen!
Anh ghen!!!
Trịnh Thư Ý âm thầm vui vẻ một hồi, cô vuốt lại tóc, giẫm lên giày cao gót, dáng vẻ đoan trang bước từng bước đi về phía cánh cửa ở hậu trường.
Lúc cô đưa tay đẩy cửa, trêи gương mặt toát lên nụ cười vô cùng chân thật.
Bây giờ cô đang rất chi là vui vẻ, nếu không nghĩ đến chuyện đang ở nơi không tiện thì cô còn có thể làm thêm vài động tác ăn mừng nữa kìa.
Bên trong phòng nghỉ và bên ngoài hội trường tựa như hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Phòng nghỉ sáng sủa và sạch sẽ, chỉ cần ánh sáng từ bên ngoài đã đủ chiếu sáng khắp cả căn phòng.
Trêи sàn nhà được phủ một lớp thảm mềm mại, vài băng ghế sofa được đặt trêи thảm xếp thành hàng, một vài nam nữ trẻ tuổi mặc âu phục đứng vây quanh một cái bàn, trong tay bọn họ còn cầm theo Ipad và cặp kẹp tài liệu, mọi người đều đang cúi đầu thì thầm với nhau.
Trong phòng ngoại trừ tiếng thì thầm to nhỏ của bọn họ ra thì không còn tiếng động nào khác.
Trịnh Thư Ý đuổi kịp bước chân Thời Yến, cô cất giọng hỏi, “Anh tìm em có chuyện gì thế?”
Thời Yến không nói gì, chỉ về phía ghế sofa sau lưng Trịnh Thư Ý, “Ngồi đi.”
Cô ngồi xuống, nhìn anh đầy mong chờ.
Nhanh nhanh!
Mau nói anh ghen đi!
Thời Yến cúi đầu, ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua gương mặt cô, anh nhìn cô nhưng không nói lời nào, bởi vì chính bản thân anh cũng không biết vì sao mình lại gọi cô vào đây.
Trịnh Thư Ý cười hỏi lại, “Anh gọi em vào có chuyện gì thế?”
Gương mặt cô không giấu nổi vẻ đắc ý, thiếu điều muốn viết hết suy nghĩ trong lòng lên đó.
Thời Yến khẽ hừ một tiếng, anh ngẩng đầu, bâng quơ hỏi lại, “Cô phóng viên đi theo cô đâu rồi?”
“Hả?”
Trịnh Thư Ý chớp chớp hàng mi, tựa như không hiểu câu hỏi của anh.
Thời Yến hỏi lại lần nữa, “Cô phóng viên đi cùng cô ấy.”
Trịnh Thư Ý đờ người ra, chỉ có huyệt thái dương nhảy lên thình thịch.
Ngay khi vừa hiểu ý của anh là gì thì sợi dây thần kinh đang căng ra của cô bỗng chốc đứt ngang.
Anh gọi cô vào đây chỉ để hỏi thăm Tần Thời Nguyệt thôi ư?
Hóa ra người mà anh nhìn lúc nãy đúng là Tần Thời Nguyệt ư?
Trịnh Thư Ý hít sâu một hơi, “Ồ, anh tìm cô ấy à? Bây giờ cô ấy không có ở đây, có cần em gọi cô ấy giúp anh không?”
Thời Yến gật đầu.
Trịnh Thư Ý cắn răng moi điện thoại di động ra.
Cô không có Wechat của Tần Thời Nguyệt nên gọi thẳng cho cô nhóc.
Tần Thời Nguyệt đang ở trong một quán cà phê bên ngoài hội trường, tuy quán khá đông nhưng xung quanh rất sạch sẽ và yên tĩnh.
Cô nhóc đang ngồi trêи một ghế chân cao, không ai quấy rầy, một mình ngồi chơi điện thoại hơn nửa tiếng đồng hồ, tuy đã thấy thoải mái hơn nhưng cô vẫn cứ chờ đến khi cuộc họp báo kết thúc thì tốt hơn.
Ai ngờ Trịnh Thư Ý bỗng nhiên lại gọi đến.
Nhịp tim Tần Thời Nguyệt bỗng chốc tăng tốc, ngay cả da đầu cũng bắt đầu tê dại.
Đừng nói là chị ấy muốn bắt cô quay về buổi họp báo nha…
“A lô.”
Trịnh Thư Ý đang định mở miệng nói chuyện, nhưng lời đến bên môi lại ấp a ấp úng, một hồi sau mới nói, “Tiểu Nguyệt à, em đang ở đâu đấy?”
“Em đang ở quán cà phê bên ngoài.”
Tần Thời Nguyệt dừng lại một lát mới nói tiếp, “Em chưa đi về đâu, tại ở trong đó khó chịu quá nên ra đây cho thoải mái.”
“À à, em đi về rồi hả?”
“?”
“Không sao, không sao đâu, không cần phiền như thế.”
“??”
“Ừ, em nghỉ ngơi cho tốt nhé, chị cúp máy đây.”
“???”
Trịnh Thư Ý thở phào nhẹ nhõm, lúc quay người lại thì đã bày sẵn vẻ mặt “Anh thấy đó, em hết cách rồi.”
“Thời tổng, cô ấy đi rồi.”
Thời Yến, “Đi đâu?”
A a a anh còn muốn biết người ta đi đâu à!!!
Trịnh Thư Ý đáp lại, “Cô ấy không khỏe nên về nhà rồi.”
Lúc nói câu này, vẻ mặt Trịnh Thư Ý đầy biểu cảm.
Rõ ràng là giận muốn điên lên nhưng cô cứ phải giả vờ bình tĩnh, thản nhiên.
Thời Yến nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng đã bắt đầu gắt, anh híp mắt giấu đi ý cười bên trong.
“Cô ấy không khỏe ở chỗ nào?”
A!
A a!!
A a a a!!!
Liên quan gì đến anh hả!!
Trịnh Thư Ý vốn định nói không biết, nhưng càng nghĩ lại càng giận, cô quả thật không chịu nổi nữa rồi.
“Cô ấy có chứng bệnh sợ tổng giám đốc.”
“…”
“Cô ấy vừa nhìn một nhân vật nổi tiếng như anh là lại khó thở.”
“Tức ngực lại khó thở.”
“Có cảm giác buồn nôn.”
“…”
Trịnh Thư Ý khoanh tay lại, hất cằm lên, hùng hồn nói, “Còn em thì lại khác.”
“Vừa nhìn thấy anh thì trong lòng em như đang bừng nở hoa.”
“Vui mừng khôn xiết.”
“Sung sướиɠ vô ngần.”
“…”
Đúng lúc này, Trần Thịnh gõ cửa rồi ló đầu vào.
“Thời tổng, buổi họp báo đã được tiếp tục.”
Thời Yến nhìn đồng hồ, lúc bước ra cửa, ánh mắt của anh nhẹ nhàng đảo qua người Trịnh Thư Ý mang theo ý tứ khó nói.
…
Hơn một tiếng trôi qua, Tần Thời Nguyệt vẫn chưa quay lại, Trịnh Thư Ý cũng không