Thẩm Hạ Lan khẽ mỉm cười, mặt mày có hơi hốc hác.
Diệp Ân Tuấn đau lòng vuốt ve mặt của cô, nói: “Tuy đến đây là vì một vài chuyện, nhưng anh vẫn hy vọng em có thể thả lỏng tâm tình.”
“Em biết.
Em thật sự không sao.
Chỉ là có hơi mệt.
Ngồi máy bay lâu như vậy, cơ thể có hơi khó chịu.
Anh cũng đừng cố quá, dù sao ngày tháng còn dài.”
“Ừ, vẫn là vợ biết thương anh.”
Diệp Ân Tuấn hôn Thẩm Hạ Lan một cái, làm cho Thẩm Hạ Lan đỏ bừng mặt.
“Đi mau đi, đừng làm phiền em nghỉ ngơi.”
Bộ dạng đỏ mặt của Thẩm Hạ Lan Diệp Ân Tuấn thật sự rất thích, nhưng cũng biết bây giờ không phải là lúc ân ái nên anh đứng dậy rời khỏi phòng.
Trần Oánh Oánh tỉnh do đau.
Cô ta tưởng mình sẽ ở trong sơn động, nhưng trần nhà trước mặt và chiếc giường thoải mái đều khiến cô ta hiểu, cô ta đã sống trong cõi chết.
Diệp Nghê Nghê ngồi ở bên giường nhàn chám đung đưa hai cái chân nhỏ, khi nhìn thấy Trần Oánh Oánh tỉnh lại thì cười nói: “Dì, dì tỉnh rồi?”
Khóe miệng của Trần Oánh Oánh giật giật.
Trước đó khi ở sơn động gọi cô ta là chị, bây giờ biến thành dì rồi?
Đứa trẻ này sao khó hiểu như vậy chứ?
Diệp Nghê Nghê dường như không có nhìn thấy vẻ không vui của Trần Oánh Oánh, vẫn cười hì hì nói: “Dì thật sự rất kém.
Mới bị quất mấy roi thì ngất rồi, kém như vậy dì làm sao là người anh Trạm Dương muốn cháu tìm chứ? Ài, thất vọng.”.
Truyện Xuyên Nhanh
Nói rồi, Diệp Nghê Nghê còn lắc đầu, dáng vẻ đó thật sự chọc Trần Oánh Oánh tức đến đau tim.
“Mấy roi sao? Cháu sao không biết roi nhà các cháu còn có móc ngược? Phắc diu! Dì có thể chống đỡ còn một hơi thở đã rất không dễ dàng có được không hả? Cháu còn dám chê bai dì? Cháu biết rõ dì bị thương rồi, cháu còn ấn mạnh vào vết thương của dì, tiểu quỷ, lòng dạ của cháu rất xấu.”