Thật sự là tối hôm nay tâm trạng của bà ta không tốt, nói thật là không có có tâm tư dư thừa để nói chuyện với Thẩm Hạ Lan, nếu như không phải đã chuẩn bị tin tức của Phương Nghị từ sớm, bà ta cũng không biết mình có thể khống chế được sát khí trong lòng mình không.
Sát khí của bà ta không phải là đối với Thẩm Hạ Lan, mà là đối với người đàn ông đó.
Đã nhiều năm như thế, vốn dĩ cho rằng những thứ mình làm cũng ra trò, lại không nghĩ tới tất cả ở trong mắt của người đàn ông kia chẳng qua chỉ là một tên hề.
Loại cảm giác này rất tồi tệ, cũng thật sự không tốt, làm cho bà ta như muốn nổi điên.
Sau khi tiễn Thẩm Hạ Lan ra ngoài, Tiêu Nguyệt liền đóng cửa phòng lại.
Nhìn cửa phòng đóng lại, Thẩm Hạ Lan không biết là Tiêu Nguyệt sẽ làm cái gì, nhưng mà trong lòng vẫn rất khó chịu.
Cô trở về phòng ngủ.
Xung quanh đều đã yên tĩnh, trong phòng ngủ lại cực kỳ im lặng.
Bởi vì là phòng ngủ của Thẩm Hạ Lan, cho nên người bình thường không vào đây, Diệp Ân Tuấn cũng không cần phải đi vào mật thất, mà anh đang nằm ở trên giường nghỉ ngơi, lúc nghe thấy tiếng động Thẩm Hạ Lan trở về thì liền mở mắt ngồi dậy.
“Về rồi?”
Diệp Ân Tuấn nhìn ra được tâm trạng của Thẩm Hạ Lan rất kém.
Sau khi phát hiện ra bí mật của Tiêu Nguyệt trong lúc vô tình, Thẩm Hạ Lan vẫn cứ luôn ở trạng thái này.
Diệp Ân Tuấn đau lòng thở dài một hơi, thấp giọng nói: “Đừng có buồn nữa, mỗi người đều có con đường mà mình phải đi, mỗi người cũng phải có số phận trong cuộc sống của mình, những chuyện này chỉ có thể dựa vào bản thân của bà ấy mà thôi.”
Thẩm