“Má Trương!”
Thẩm Hạ Lan muốn giải thích điều gì đó với má Trương, nhưng má Trương chỉ để lại cho cô một bóng lưng thờ ơ.
Xem ra má Trương thật sự bị xúc phạm rồi.
Thẩm Hạ Lan thở dài, không biết nên có thái độ gì với việc Diệp Ân Tuấn tự mình làm chủ.
Một mình cô đi đến phòng bếp, định làm cái gì đó để ăn, nhưng trong phòng bếp lại không có cái gì, trong tủ lạnh cũng trống rỗng.
Nhà họ Diệp lớn như vậy sao có thể không có nguyên liệu chuẩn bị sẵn chứ?
Lý do duy nhất giải thích cho chuyện này chính là má Trương đã bắt đầu nhắm vào cô, thật sự không để cô có được chỗ đứng trong gia đình này.
Thẩm Hạ Lan cảm thấy có chút không nói lên lời.
Cô lấy điện thoại ra, đặt một chút đồ ăn ở trên Mỹ Đoàn.
Trong thời gian đợi đồ ăn đến, Thẩm Hạ Lan tiếp tục ngồi trong phòng khách suy nghĩ về bản thiết kế.
Ý tưởng của Diệp Ân Tuấn thật sự rất gần với suy nghĩ của cô, tối thiểu phải dựa vào tính năng an toàn, thiết kế bên ngoài đẹp là chủ yếu. Bây giờ thị trường xe thể thao cạnh trang vô cùng kịch kiệt, hơn nữa mặt bằng chung của mọi người ngày càng cao, yêu cầu của mọi người với chiếc xe của mình cũng được tăng lên, không chỉ là một phương tiện đi lại như trước đây, còn phải thoải mái, tiện nghi.
Thẩm Hạ Lan biết ngành công nghiệp ô tô của nhà họ Diệp nhắm đến đối tượng là những người trẻ tuổi, đương nhiên thiết kế bên ngoài phải hoa lệ và thời thượng hơn một chút, nhưng bây giờ nguyên tố của ô tô nhiều như vậy, muốn đổi mới không phải là chuyện dễ dàng.
Cô đang trầm ngâm suy nghĩ, tiện tay vẽ vài bản thảo để sang bên cạnh, đến lúc định cầm lên xem, những bản thảo kia lại không thấy.
Không thấy nữa?
Thẩm Hạ Lan hơi cau mày.
Đây là nhà cũ của nhà họ Diệp, không thể có kẻ xấu đi vào lấy trộm bản thảo thiết kế của cô.
Thẩm Hạ Lan nhìn xung quanh, phát hiện mà Trương đang tưới hoa ở cách đó không xa, cô hơi cau mày.
“Má Trương, má có nhìn thấy bản thảo thiết kế của tôi không?”
Thẩm Hạ Lan đẩy xe lăn đi qua, hỏi một cách vô cùng ôn hòa.
Nhưng má Trương lại giống như không nghe thấy lời Thẩm Hạ Lan nói, nên tưới hoa như thế nào thì tưới hoa như thế, không hề để ý đến Thẩm Hạ Lan.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Hạ Lan bị má Trương đối xử lạnh lùng như vậy khi ở nhà họ Diệp.
Thử nghĩ xem má Trương lúc trước tốt bụng và hiền lành như thế nào, bây giờ cô đã thay đổi? Hay là má Trương đã thay đổi? Hay là ngay từ đầu lập trường của hai người đã khác nhau.
Thẩm Hạ Lan nhìn má Trương nói: “Có thể má nhìn tôi không thuận mắt, cũng có thể ngáng chân tôi, nhưng những bản thiết kế kia là thứ mà Diệp Ân Tuấn cần, nếu như má cảm thấy làm như vậy có thể khiến tôi mất mặt ở trước mặt Diệp Ân Tuấn, tôi nghĩ có thể má đã nhầm. Rời khỏi Diệp Ân Tuấn, mất đi tập đoàn Hoàn Trí, tôi có thể quay về Mỹ làm thiết kế ở tập đoàn HJ của tôi, đối với tôi mà nói không có ảnh hưởng gì, nhưng nếu như đơn hàng này của Diệp Ân Tuấn bị tổn thất, tập đoàn Hoàn Trí bị tổn thất bao nhiêu tiền má có thể tự mình tính toán.”
Nói xong, Thẩm Hạ Lan cũng không quan tâm má Trương có phản ứng như thế nào, đẩy xe lăn đi về phòng.
Sắc mặt của má Trương rất khó coi, nhưng cũng đang trầm tư suy nghĩ.
Người đưa đồ ăn đến, Thẩm Hạ Lan đẩy xe lăn ra lấy đồ ăn, nhìn thấy mấy bức bản thảo thiết kế của mình đã được đặt trở lại vị trí cũ.
Cô liếc nhìn má Trương, má Trương vẫn đang bận rộn như cũ, dường như không biết gì về chuyện này, nhưng Thẩm Hạ Lan biết, sự bảo vệ của má Trương với Diệp Ân Tuấn vẫn không hề thay đổi.
Thẩm Hạ Lan thu dọn mấy bức bản thảo thiết kế, cũng vứt ra đầu một tình tiết nhỏ như vậy.
Má Trương nhìn Thẩm Hạ Lan thu lại mấy bản thảo thiết kế, cầm về phòng, đôi mắt hơi lóe lên, cũng không biết cô có nói chuyện này với Diệp Ân Tuấn không.
Nếu như Thẩm Hạ Lan nói chuyện này cho Diệp Ân Tuấn biết, vậy thì không biết Diệp Ân Tuấn có trách bà ấy không?
Lông mày của má Trương nhíu chặt lại.
Bà ấy vội vàng gọi điện thoại cho Diệp Ân Tuấn.
“Diệp tổng, cô Lisa ngồi trong phòng khách để thiết kế, có thể bị gió thổi vào gầm ghế, nhân viên quét dọn của chúng ta không biết, nên đã vứt vào thùng rác. Lúc nãy thấy cô Lisa đi tìm, tôi mới biết chuyện này, vội vàng gọi người đến giúp đỡ để đi tìm lại, nhưng không biết cô Lisa có tức giận không. Cậu nói không cho tôi nhúng tay vào chuyện của cô ấy, nên tôi chỉ có thể nói với Diệp tổng.”
Má Trương nói một cách rất cẩn thận.
Diệp Ân Tuấn là một người thông minh, lập tức biết được đã xảy ra chuyện gì đó, nhưng thấy mà Trương vất vả nhiều năm như vậy, anh cũng không vạch trần.
“Biết rồi, lúc tan làm tôi sẽ mua một chút quà để xin lỗi cô ấy là được.”
Diệp Ân Tuấn khẽ nói.
Má Trương ngại ngùng nói: “Cậu chủ, có phải tôi lại gây rắc rối cho cậu?”
“Không, má Trương, đừng dùng ánh mắt mang theo sự định kiến để nhìn cô ấy, con người của cô ấy rất tốt.”
“Vâng.”
Má Trương đồng ý sau đó lập tức cúp máy.
Diệp Ân Tuấn không nói gì bà ấy, có lẽ vẫn quan tâm đến người nhũ mẫu này , trong lòng lập tức cảm thấy có chút an ủi.
Chỉ cần Diệp Ân Tuấn không vì chuyện này mà trách bà ấy, vậy thì bà ấy an tâm rồi, còn về Lisa, bà ấy cũng không thèm quan tâm đến cô.
Thẩm Hạ Lan vốn định ra ngoài lấy ít đồ, không ngờ không cẩn thận nghe thấy âm thanh đang nói chuyện điện thoại của má Trương.
Cô cảm thấy có chút buồn cười.
Vội vàng báo cáo với Diệp Ân Tuấn như vậy chỉ muốn sớm thanh minh cho mình, cũng không có ai như vậy.
Trước đây sao lại không phát hiện ra má Trương là người hai mặt như vậy chứ?
Có lẽ trên phương diện bảo vệ Diệp Ân Tuấn, má Trương làm không sai, nhưng thái độ với người khác, Thẩm Hạ Lan có chút không dám gật bừa.
Cô cảm thấy mình trong khoảng thời gian 3 năm mình sống ở nhà họ Diệp
Có lẽ là vì trong mắt, trong lòng của cô đều là Diệp Ân Tuấn, nên mới bỏ qua thói quen và tính cách của những người xung quanh.
Thẩm Hạ Lan có chút thất vọng, cũng không muốn ra ngoài gặp má Trương, quay lại trước bàn nhập tâm vào công việc.
Thời gian từng