Kiều Minh Anh thấy sắp đuổi kịp Lê Hiếu Nhật rồi, nhưng lại bị Cố Đồng làm gián đoạn, cực kỳ không vui mà trừng anh ta một cái: “Ừm, anh ta đi rồi.”
“Đi rồi?” Cố Đồng sờ sờ cằm đắc ý cười: “Thằng cha đó cũng thật biết điều.”
Kiều Minh Anh gật gật đầu, ánh mắt thử tìm kiếm trong đại sảnh, cố gắng tìm ra thân ảnh thanh lãnh và kiêu ngạo đó.
Nhưng căn bản là không có phát hiện, chắc không phải là đã đi rồi chứ?
“Cô đang tìm ai thế?” Cố Đồng không hiểu mà hỏi.
“Tôi có việc, đi trước đây.” Không có tìm thấy Lê Hiếu Nhật, Kiều Minh Anh có chút mất mát.
Cố Đồng vừa nghe cô định đi thì mặt liền đen lại, túm lấy cánh tay cô không chịu buông: “Người phụ nữ này, sao lại nói lời không giữ lấy lời thế? Dạ hội còn chưa kết thúc mà đã định chuồn rồi sao?”
“Được rồi đại thiếu gia, tôi thật sự là có việc mà!” Ánh mắt Kiều Minh Anh vô cùng chân thành, khiến Cố Đồng nhìn mà có chút ngại ngùng.
Anh ta có hơi không tự nhiên mà dời ánh mắt đi, khẽ khụ một tiếng: “Nếu như cô đã thật sự có việc, vậy nhảy một điệu với tôi, coi như thanh toán xong.”
“Được, thành giao!” Đôi con ngươi Kiều Minh Anh sáng lên, kéo anh ta đi vào sản nhảy giống như là sợ anh ta nuốt lời vậy.
…
Lê Hiếu Nhật chỉ là muốn trêu Kiều Minh Anh thôi, nhưng sau khi ra khỏi đại sảnh, đợi cả một hồi cũng không thấy thân ảnh của Kiều Minh Anh đâu, thế là quay lại xem thử.
Trong sàn nhảy, Kiều Minh Anh và một người đàn ông nhảy múa tung tăng.
Lúc này thì BOSS Lê thật sự tức giận rồi.
Anh tuỳ tiện kéo một người phụ nữ vào sản nhảy, đến gần Kiều Minh Anh và Cố Đồng.
Kiều Minh Anh vốn nghĩ kết thúc một điệu nhảy xong là sẽ có thể đi tìm Lê Hiếu Nhật rồi, nhưng lại phát hiện Lê Hiếu Nhật cũng ở trong sàn nhảy, trong lòng là một người phụ nữ lạ.
Cô nghiến răng nghiến lợi trừng người phụ nữ đó, dám đụng vào người đàn ông của cô!
Nhưng trong lòng cho dù có cuồn cuộn đi nữa thì trên gương mặt tinh xảo tuyệt mỹ của cô từ đầu đến cuối vẫn treo một nụ cười nhạt đúng mực.
Nhảy được một nửa bản nhạc thì trao đổi bạn nhảy, Kiều Minh Anh đến tay của Lê Hiếu Nhật.
Người đàn ông đối diện sắc mặt âm trầm, đôi môi mỏng mím chặt, nhìn bộ dạng là đang tức giận rồi.
Kiều Minh Anh bĩu cái miệng nhỏ, đánh đòn phủ đầu trước: “Sao anh lại khiêu vũ với người phụ nữ khác?”
Bàn tay to lớn đang đặt trên eo của Kiều Minh Anh khẽ siết chặt lại: “Sao em lại khiêu vũ với người đàn ông khác?”
Kiều Minh Anh nghẹn lời, dứt khoác giở trò đáng yêu.
“Người đàn ông đó là ai?” Ai ngờ Lê Hiếu Nhật vậy mà lại không ăn chiêu này của cô, khoé môi mỏng khẽ cong lên, ánh mắt lạnh nhạt.
Đáy lòng Kiều Minh Anh chấn kinh, BOSS Lê thật sự tức giận rồi, thế là cô thành thực khai báo.
“Anh ta là Cố Đồng, sau khi em chạy khỏi chỗ Thần Ngôn, là anh ta đã cứu em, tối nay là vì trả nhân tình.”
Sự lạnh nhạt trong đôi con ngươi của Lê Hiếu Nhật tan rã một chút, sắc mặt dịu đi rất nhiều: “Người phụ nữ đó là vừa nãy anh quơ đại thôi.”
Cái gì?
Kiều Minh Anh há mồm ngây ngốc, quơ đại một người? BOSS Lê anh tuỳ tiện như thế à?
“Sau này chỉ được nhảy với em thôi, không cho anh đụng người phụ nữ khác.” Kiều Minh Anh hậm hực bất bình mà nói.
Lê Hiếu Nhật cũng không trả lời, hỏi ngược lại: “Vậy còn em thì sao?”
Kiều Minh Anh tuy trì độn nhưng cũng không ngốc, rất nhanh đã hiểu ý nghĩa câu nói này của Lê Hiếu Nhật là gì rồi, cô nhìn anh nói: “Nếu anh làm được, vậy em cũng làm được.”
Đúng là không chịu cho người khác hời một chút nào hết.
Lê Hiếu Nhật cười phụt, đưa cô nhảy xong bước nhảy cuối cùng.
“Kiều Minh Anh, cô…” Cố Đồng cũng ngừng lại, đi về phía Kiều Minh Anh.
“Cố Đồng, tôi phải đi rồi, sau này có thời gian lại đến tìm anh.” Kiều Minh Anh nghiêng đầu qua mỉm cười nhìn anh ta một cái, sau đó kéo theo Lê Hiếu Nhật rời khỏi sàn nhảy.
Kiều Minh Anh và Lê Hiếu Nhật trở về Thành phố A bằng trực thăng.
Hít thở không khí của thành phố A lần nữa, thực sự khiến Kiều Minh Anh cảm động.
“Mami, Tiểu Bảo và A Thất đưa ba nuôi về, mẹ và ba về nhà đi.”
Kiều Minh Anh nhìn Dạ Thất đang mỉm cười, từ biểu