“Chúc mừng cháu, sắp cưới được một người vợ tốt như vậy rồi.” Mẹ Lê mỉm cười ưu nhã hào phóng mà chúc mừng anh ta.
“Anh Tề Hưu, chúc mừng anh nha.” Lê Ngữ Vi hiếm khi mỉm cười thật lòng, cô ta khoác lấy cánh tay của mẹ Lê đi đến trước mặt Tề Hưu.
“Cảm ơn hai người.” Tề Hưu gật gật đầu, sau đó nhìn mẹ Lê: “Bác gái Lê, người phụ nữ đó bây giờ cũng đang ở hiện trường tiệc đính hôn, nhưng mà bị cháu nhốt lại rồi, không biết bác có dự định gì?”
Nụ cười trên mặt mẹ Lê khựng lại, trên mặt mang theo vài phần không hiểu: “Người phụ nữ nào?”
“Chính là…” Tề Hưu đang định nói chính là Kiều Minh Anh mà bác bảo cháu giam lại a~! Nhưng bị Lê Ngữ Vi cắt ngang rồi.
“Anh Tề Hưu, buổi lễ sắp bắt đầu rồi, anh mà không đi nữa mà không kịp đó, mau lên đi.” Đáy lòng Lê Ngữ Vi có chút chột dạ, vô cùng tự nhiên mà ngắt lời tiếp theo của Tề Hưu.
Tề Hưu nhấc cổ tay lên xem đồng hồ, lúc này mới kinh ngạc mà phát giác ra đến giờ rồi, vội vàng cáo từ Lê Ngữ Vi và mẹ Lê, đi đến tiền sảnh.
Lê Ngữ Vi lúc này mới thở phào, quay mặt qua nhìn thấy mẹ Lê đang đánh giá mình với vẻ mặt nghi hoặc, trái tim vừa mới bình tĩnh lại, lại điên cuồng nhảy lên.
“Con lại lén làm gì sau lưng mẹ rồi, còn không dám cho mẹ biết nữa?” Mẹ Lê nhìn Lê Ngữ Vi, với sự hiểu biết của bà đối với cô ta, Lê Ngữ Vi giống như là đang giấu diếm chuyện gì đó.
“Không có a, mẹ ơi, mẹ nghĩ nhiều rồi đó, con có thể có chuyện gì không thể cho mẹ biết chứ?” Lê Ngữ Vi vội vàng phủ định, vì để khiến cho mình trông tự nhiên hơn, cô ta ôm lấy cánh tay của mẹ Lê làm nũng, bộ dạng ai oán, nếu như để mẹ biết thì toi rồi.
Mẹ Lê thấy vậy, tuy trong lòng nghi ngờ khó hiểu, nhưng cũng không có hỏi nhiều nữa: “Đi thôi, quay về đó đi, nếu không ba con lại ra ngoài tìm chúng ta nữa.”
“Mẹ, đột nhiên bụng con đau quá, mẹ đi tìm ba trước đi, con…con muốn đi nhà vệ sinh một lát, con rất nhanh sẽ quay lại thôi, mẹ đi trước đợi con được không?” Lê Ngữ Vi khó lắm mới kéo mẹ Lê ra ngoài được, làm sao mà dễ dàng về như vậy chứ, thế là ôm bụng của mình, nhìn mẹ Lê với bộ dạng như rất muốn đi nhà vệ sinh.
Mẹ Lê có chút lo lắng, kéo cô ta lại: “Chắc không phải ăn nhầm thứ gì rồi chứ? Có cần mẹ đi mời một bác sĩ đến không?”
“Không cần không cần đâu, chỉ là bụng khó chịu bình thường thôi, con đi nhà vệ sinh chút là được rồi.” Lê Ngữ Vi xua xua tay vội vàng nói không cần, sau đó quay người chạy đi tìm nhà vệ sinh.
Hai tay mẹ Lê lơ lửng giữa không trung, ngượng ngùng thu tay lại rồi đi về tiền sảnh.
Lê Ngữ Vi giả vờ đi tìm nhà vệ sinh, trên thực tế là chạy đến căn phòng mà Kiều Minh Anh bị nhốt, trước đó cô ta và Diệp Tử đều đã tính toán xong rồi.
Mối quan hệ giữa hai nhà họ Tần và nhà họ Lê không tồi, Lê Ngữ Vi mượn cớ gặp cô dâu mà đến, đương nhiên sẽ không có ai hoài nghi, cho nên thuận tiện cho Lê Ngữ Vi ‘động tay động chân’.
Thực ra lỗ hỏng trên lễ phục đều là Lê Ngữ Vi tháo, cô ta từ nhỏ đã thích chơi búp bê, theo thời gian, cô ta cũng học được tay nghề này, và đưa nó vào hành động.
Cô ta dùng tên của mẹ Lê xúi giục Tề Hưu, để anh ta giam Kiều Minh Anh ở đây, bởi vì biết Lê Hiếu Nhật hai ngày nay đi Mỹ công tác, Lê Ngữ Vi đoán sẽ không có ai đến cứu cô, cho nên nhốt cô ở đây hai ngày trước, rồi chỉnh cô một trận thật dữ dội, để xoa dịu nỗi bất bình của Diệp Tử!
Khi Lê Ngữ Vi tìm đến nơi, nhưng cửa khoá rồi không vặn ra được, giống như là bị khoá lại rồi vậy.
“Tiêu rồi, hồi nãy quên kêu Tề Hưu lấy chìa khoá rồi!” Lê Ngữ Vi tức giận giậm giậm chân, đôi con ngươi nhìn chằm chằm vào cửa khoá một hồi, sau đó đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ mà vỗ vỗ tay, rồi chạy đi.
Kiều Minh Anh ngồi trên sàn nhà trước cánh cửa, đột nhiên nghe thấy bên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, trong lòng chợt vui mừng, đứng dậy dùng sức đập vào cửa vài cái: “Có ai không? Bên ngoài có ai không?”
Nhưng gõ mấy lần cũng không