Bộ dạng này của bé chưa làm Lê Hiếu Nhật gục ngã thì mẹ Lê đã bị đầu hàng rồi, mẹ Lê lập tức ôm cháu nội ngoan ngoãn nhà mình lại giống như là sợ Lê Hiếu Nhật sẽ đánh Kiều Tiểu Bảo: “Nhật à, tính nóng nảy của con phải khắc chế đi đó, không được dùng bạo lực đối đãi với trẻ con.”
Lê Hiếu Nhật có chút cạn lời, nếu như không phải chị Lâm gọi điện thoại đến công ty nói với anh là ba Lê và mẹ Lê đến rồi, thì anh cũng chả biết, bởi vì trước đó anh đã nói với bọn họ, Kiều Minh Anh ngày mai mới được rảnh, còn hẹn với bọn họ là ngày mai sẽ đưa Kiều Minh Anh và Kiều Tiểu Bảo về nhà họ Lê,
Ai mà biết bọn họ lại không đợi được như vậy, hôm nay đã đợi không được mà qua đây rồi.
“Ba mẹ sao lại đột nhiên qua đây vậy?” Lê Hiếu Nhật cởi chiếc áo khoác đã phủ một lớp tuyết mỏng trên người ra, đưa cho người làm ở một bên, rồi ngồi xuống bên cạnh Kiều Minh Anh.
Ba Lê xị mặt xuống, vô cùng không vui mà nhìn Lê Hiếu Nhật: “Ba mẹ không qua đây, thì con chuẩn bị khi nào mới cho ba mẹ gặp Minh Minh?”
“Ngày mai.” Lê Hiếu Nhật thành thật trả lời, biểu cảm khi nhìn bọn họ rõ ràng là đang nói, ba mẹ không giữ chữ tín.
“Ba mẹ muốn gặp bảo bối tâm can, chúng ta đương nhiên là hoan nghênh rồi, bất luận khi nào cũng được hết.” Kiều Minh Anh vươn tay âm thầm kéo kéo áo của Lê Hiếu Nhật, trừng anh một cái.
Lê Hiếu Nhật nghe thấy xưng hô của cô đối với ba Lê và mẹ Lê, vẻ mặt hứng thú mà quay đầu qua nhìn cô, trong đôi con ngươi hiện lên một ánh sáng nhu tình sủng nịch.
Anh cúi đầu xuống, nhẹ giọng nói bên tai cô: “Bọn họ không có ức hiếp em?”
Người đàn ông này thật hẹp hòi. Con búp bê nhỏ trong lòng Kiều Minh Anh đang vui sướng đến lăn lộn.
“Không có, đối với em tốt lắm, còn nói sau này nếu như anh ức hiếp em thì bọn họ sẽ giúp em tẩn anh một trận nữa.” Kiều Minh Anh mím đôi môi hồng cười nói.
Lê Hiếu Nhật khẽ hừ một tiếng, hơi hơi nghiêng đầu qua, mái tóc đen như mực che tầm mắt ở phía trước lại, sau đó nhẹ nhàng cắn một cái lên chiếc dái tai xinh đẹp của cô: “Vậy ức hiếp như vậy thì sao?”
Cơ thể Kiều Minh Anh khẽ run lên, cô lập tức túm chặt lấy vạt váy của mình, cắn bờ môi dưới cật lực khắc chế tốc độ đỏ mặt của mình.
“Nhật à, có phải con lại ức hiếp Minh Anh rồi không?” Mẹ Lê nghe lời mà Kiều Tiểu Bảo nhỏ tiếng nói với bà, lập tức lên tiếng nói.
Lê Hiếu Nhật lúc này mới ngồi nghiêm chỉnh lại, vô tội mà nhìn mẹ Lê.
“Còn có con nít ở đây, con thu liễm lại một chút cho mẹ đi, đừng tưởng bọn ta không biết con mới vừa ức hiếp Minh Anh.” Mẹ Lê trừng Lê Hiếu Nhật một cái với vẻ hận thép không thành gang, mở miệng răn dạy.
Lê Hiếu Nhật bất lực mà mím đôi môi mỏng, gật gật đầu.
Kiều Minh Anh nhìn thấy bộ dạng anh chịu thua thì liền vui vẻ, nhưng từng tiếng ức hiếp của mẹ Lê sao mà nghe ái muội như thế a…
Lê Hiếu Nhật quay đầu đưa cho cô một ánh mắt bất lực, sau đó nhún nhún vai, ý là, sau này ở trước mặt ba mẹ anh không còn bất kỳ địa vị gì nữa rồi.
“Ông chủ, bà chủ, cơm rau đã nấu xong rồi.” Chị Lâm đi tới, nói.
“Đi thôi, Minh Minh, bà nội đút cơm cho cháu được không?” Mẹ Lê bế Kiều Tiểu Bảo đứng dậy, đi về phía nhà ăn.
“Nhưng mà Minh Minh biết tự ăn cơm a, nhưng mà nếu như bà nội vui thì Minh Minh không có ý kiến.” Kiều Tiểu Bảo nhăn cái mặt nhỏ lại, sau đó ngọt ngào mà nói.
“Minh Minh ngoan quá!” Mẹ Lê vui vẻ cười, véo véo khuôn mặt nhỏ của Kiều Tiểu Bảo.
Sau khi dùng bữa trưa với ba mẹ Lê xong, hai người đưa Kiều Tiểu Bảo ra ngoài rồi, hơn nữa tối nay sẽ đưa Kiều Tiểu Bảo ở lại nhà họ Lê.
Ba Lê và mẹ Lê rất thích Kiều Tiểu Bảo, hơn nữa còn giống như là hận không thể đem tất cả những điều tốt nhất cho Kiều Tiểu Bảo, cho nên Kiều Minh Anh không lo lắng gì cả, ăn xong cơm thì về phòng tiếp tục ngủ bù, Lê Hiếu Nhật thì về công ty.
Nhưng mà vừa mới nằm xuống chưa được 10 phút thì điện thoại đột nhiên vang lên, Kiều Minh Anh đã cài đặt chế độ không làm phiền từ đây đến năm giờ chiều, chỉ có người liên lạc mới gọi vào được.
Cho nên điện thoại vừa reo, cô lập tức nhấc máy.
“Cuối cùng cũng cùng đậu cùng bay với Tịch Tranh