Khả năng duy nhất là Tiểu Bảo đã tìm thấy chiếc nhẫn bí ẩn rồi, mấy người Dạ Nhất chính là người đứng sau chiếc nhẫn bí ẩn biểu tượng cho sức mạnh!
Tên nhóc thối này, lại dám giấu cô chuyện lớn như thế?
Kiều Minh Anh nghiến răng nghiến lợi, cô thầm tìm lâu như thế, không ngờ Tiểu Bảo tìm được rồi, còn sớm thu phục những người đó, xem cô về nhà giải quyết nhóc thế nào!
Nếu không phải Lê Hiếu Nhật nhắc nhở cô thì cô sẽ không nghĩ tới mấy người Dạ Nhất và Dạ Thất, trước đó cô cũng đã nghĩ tới chuyện vì sao hai người đó lại mang họ Dạ, nhưng không ngờ lại thật sự là người nhà họ Liễu.
Là cô quá sơ ý hay là quá qua loa?
Lê Hiếu Nhật nhìn dáng vẻ Kiều Minh Anh nghiến răng nghiến lợi lại đấm ngực giậm chân thì ý cười trên khóe môi càng sâu, anh đưa tay xoa đầu Kiều Minh Anh: “Sao rồi, em nghĩ thông suốt chưa?”
Kiều Minh Anh rầu rĩ quay đầu lại, nhìn Lê Hiếu Nhật cười nhạt, cô dò hỏi nói: “Hiếu Nhật, có phải anh cũng đã sớm biết chuyện này đúng không?”
Động tác xoa đầu cô dừng lại, cô lập tức phát hiện.
Anh cũng biết lại dám giấu cô!
Kiều Minh Anh khẽ cắn môi, nhào về phía Lê Hiếu Nhật rồi cắn mạnh lên cổ anh một cái, dáng vẻ tức giận giống như con mèo xù lông: “Anh đã sớm biết, vì sao không nói với em!”
Để cô cứ mù quáng tìm kiếm lâu như vậy?!
Lê Hiếu Nhật kêu lên một tiếng, không nghĩ tới cô gái nhỏ xù lông lên lại tàn nhẫn như thế, nhào tới cắn anh một cái giống như mèo con tức giận.
Cằm anh đặt lên đầu cô, cô cắn lên cổ anh, tuy rằng không đau nhưng sao Lê Hiếu Nhật chịu nổi kiểu trêu chọc này chứ?
“Ai bảo em ngốc chứ? Chuyện rõ ràng như thế mà bây giờ em mới phát hiện?” Giọng nói Lê Hiếu Nhật hơi khàn khàn, giống như một ly cà phê đen thơm nồng, ít cồn.
Kiều Minh Anh bĩu môi, cuối cùng không cam tâm tình nguyên buông cổ anh ra, cô nhìn dấu răng hơi sâu trên cổ anh thì có chút đau lòng: “Anh có đau không?”
Nhưng anh lại đột nhiên kéo cô vào lòng, khuôn mặt đập mạnh vào ngực anh, làm cho Kiều Minh Anh đau đến nhe răng trợn mắt.
“Em muốn xem thử không?” Lê Hiếu Nhật khẽ cong môi, thấp giọng bên tai cô, hơi thở thổi khí nóng vào cổ của cô.
Anh vừa nói xong thì Kiều Minh Anh cảm thấy cổ mình bị cắn, tuy rằng không đau nhưng lại ngứa ngáy.
“Anh là giống chó sao?” Kiều Minh Anh xấu hổ đập vào ngực anh, khuôn mặt nhỏ càng đỏ, đường cong duyên dáng trên cổ cũng hồng lên.
“Em lây cho anh.”
“…”
——
Sau khi Đỗ Lưu Xuyên đưa Kiều Minh Anh đến Toàn Thịnh thì rồi đi, xe chạy đến một nơi rồi dừng lại.
Trong xe cũng không bật đèn.
Không biết qua bao lâu, chỉ nghe thấy tiếng mở cửa, sau đó trong xe có thêm một người.
“Lưu Xuyên.” Một giọng nữ vang lên, mang theo sự ngạc nhiên mừng rỡ không thể che giấu, một người phụ nữ ngồi bên cạnh Đỗ Lưu Xuyên.
Đỗ Lưu Xuyên vốn nhìn bên ngoài cửa sổ xe thì quay đầu lại: “Lâu như vậy, vất vả cho cô rồi.” Giọng Đỗ Lưu Xuyên dịu dàng, con ngươi màu hổ phách luôn luôn trong suốt và dịu dàng như thế, lóe lên sự nhìn ra trông rộng.
“Anh mau đón tôi về đi.” Giọng người phụ nữ có vài phần nghịch ngợm, mềm mại lại ngọt ngào, tuy rằng không nhìn thấy rõ lắm, nhưng cũng có thể đoán được biểu cảm trên mặt cô ta mang theo sự chờ mong và lưu luyến.
“Nhanh thôi, tôi đồng ý