“Minh Anh, hôm nay tôi đến đây là để chúc phúc cho em, hi vọng là em có thể mãi mãi hạnh phúc, đương nhiên tôi vẫn sẽ luôn chờ đợi em. Nếu như em… em cần tôi.” Cố Đồng chậm rãi nói, vừa nói vừa nhìn phản ứng của Kiều Minh Anh và Lê Hiếu Nhật.
Kiều Minh Anh thì có chút xấu hổ, mà sắc mặt của Lê Hiếu Nhật quả thật giống như là bầu trời trước khi mưa bão.
Đưa quà tặng cho Dương Ly ở một bên, lúc này Cố Đồng mới làm ra một động tác hôn gió với Kiều Minh Anh, đưa lưng về phía bọn họ, vẫy vẫy tay rồi đi khỏi.
Lúc này, đám người mới kịp phản ứng lại.
Lúc nãy… cô dâu mới được tỏ tình hả? Hơn nữa còn là trước mặt của chú rể, chú rể bị tuyên chiến!
Kiều Minh Anh ngơ ngác nhìn phương hướng mà Cố Đồng rời đi, cô vẫn còn chưa lấy lại được tinh thần từ trong khiếp sợ, trong đầu của cô đều đang nghi ngờ tại sao Cố Đồng lại nói ra những lời này.
Mà vẻ mặt đang âm trầm của Lê Hiếu Nhật khi nhìn đến bộ dạng vẫn còn đang ngơ ngác của Kiều Minh Anh nhìn bóng lưng của Cố Đồng, cảm thấy hơi tức giận mà kéo cằm của cô qua, để cho cô chỉ có thể nhìn anh, bá đạo nói: “Em là cô dâu của anh, anh không cho phép em nhìn người đàn ông khác, chỉ cho phép nhìn anh.”
Kiều Minh Anh không khỏi cười khẽ một tiếng, người đàn ông này bá đạo đến không giới hạn, cô nhìn mấy lần thì có thể để cho anh ít đi mấy miếng thịt đâu cơ chứ.
Nhưng mà khi nhìn thấy dáng vẻ rõ ràng đang ghen tuông của anh, Kiều Minh Anh cảm thấy người đàn ông này thật là đáng yêu.
“Anh ta đâu có đẹp trai bằng anh đâu, đương nhiên là em chỉ nhìn người đẹp trai nhất rồi.”
Lúc này, sắc mặt của Lê Hiếu Nhật mới khá lên không ít, kéo bàn tay nhỏ của Kiều Minh Anh, xoay người lại, đang muốn tuyên bố bữa tiệc bắt đầu, lại có một người cắt ngang bọn họ.
Gân xanh trên trán của Lê Hiếu Nhật điên cuồng giật giật, nhìn Lục Cung Nghị đang thoát thân từ trong đám vệ sĩ, đang nhanh chóng chạy về phía bên này.
Những người vệ sĩ này cũng không phải là ăn chay nhưng mà bị Thập Nhị và Thần Thùy Linh cản trở, cũng để cho Lục Cung Nghị có cơ hội để chạy thoát.
Sau khi đưa Lục Cung Nghị ra khỏi nước C thì Lê Hiếu Nhật cũng loại bỏ sự giám sát đối với anh ta, xem ra hành động này quả nhiên vẫn còn tai họa ngầm rất lớn.
Ánh mắt của Kiều Minh Anh hơi chớp chớp, nhưng mà cũng không phải là bộ dạng vui vẻ khi nhìn thấy Cố Đồng, mà là cực kỳ bình tĩnh lạnh nhạt mà nhìn Lục Cung Nghị bước tới càng lúc càng gần.
Lê Hiếu Nhật nghiêng đầu qua nhìn vẻ bình tĩnh trên gương mặt của Kiều Minh Anh, thỏa mãn cong khóe môi, phất phất tay ra hiệu cho những người vệ sĩ đang bao quanh lui lại.
Lục Cung Nghị đi đến trước mặt của bọn họ mà không có một chướng ngại nào, trông có vẻ mệt mỏi vô cùng, dưới mi mắt còn có quầng thâm đen, xem ra là đi suốt đêm đến đây. Mặc dù là trên mặt hơi mệt mỏi, nhưng mà đôi mắt kia vẫn lộ ra sắc thái sáng tỏ, anh ta nhìn Kiều Minh Anh mặc trên người bộ váy cưới, giữa hàng lông mày mang theo cảm giác ngọt ngào, trong đôi mắt lướt qua chút đau đớn.
Bộ dạng cô mặc áo cưới thật là đẹp, xinh đẹp giống như trong tưởng tượng của anh ta, nhưng mà sự xinh đẹp này của cô lại vì một người đàn ông khác mà bộc lộ ra.
Lục Cung Nghị đã sớm cảm thấy hối hận, hối hận vì ngày hôm đó đã nói toàn bộ sự thật cho Kiều Minh Anh biết, hối hận vì nhiều năm qua đã gây ra tổn thương cho cô.
Nhưng mà đến giờ phút này, có nói nhiều thêm nữa thì cũng vô ích.
Anh ta giật giật khóe môi, nhìn Kiều Minh Anh, thật ra ngày hôm nay anh ta cũng chỉ muốn một câu trả lời.
“Minh Anh, nếu như tôi quen biết em sớm hơn Lê Hiếu Nhật một chút, như vậy thì người hôm nay đứng ở bên cạnh của em sẽ là tôi sao?”
Những khách mời ở đây đều cảm thấy bực bội, tại sao lại có nhiều người đến chen ngang vào hôn lễ như vậy? Xem ra tình địch của cậu chủ Lê quả thật không ít mà.
Mẹ Lê ngồi ở bên cạnh ba Lê, ánh mắt nhìn về phía Lục Cung Nghị tràn đầy địch ý, bất cứ người đàn ông nào muốn mang con dâu của bà đi đều không phải là người đàn ông tốt. Vẫn may là bọn họ đã đăng ký kết hôn, nếu không thì…
Lần này Kiều Tiểu Bảo cũng không nói gì thêm, dù sao thì Lục Cung Nghị đã từng là ba nuôi của nhóc, trước kia nhóc còn thích anh ta như vậy.
Lục Cung Nghị đã nói từ lâu, hai năm, là cả một đời.
Anh ta cũng chỉ chậm hơn Lê Hiếu Nhật hai năm mà thôi, nhưng mà lại không thể đến được với cô, cái này sao có thể để cho anh ta cam tâm được?
Hô