Khương Hùng Dũng thấy sắc mặt người đàn ông trung niên mặc âu phục thay đổi, ông ta không dám nói gì thêm.
“Tôi sẽ bảo máy xúc rút về!” Khương Hùng Dũng chỉ có thể gật đầu.
Ngay sau đó, Khương Hùng Dũng dặn dò người bên cạnh đi gọi máy xúc lái trở về.
Rất nhanh, mười chiếc máy xúc rời khỏi cô nhi viện
Thanh Sơn.
“Khương Hùng Dũng, dẫn theo cả người của ông trở về đi! Sau này cũng đừng đánh chủ ý với mảnh đất này nữa.
Người đàn ông trung niên mặc âu phục nói.
“Tôi...!Bây giờ tôi sẽ đi ngay.
Tuy trong lòng Khương Hùng Dũng rất không cam lòng, nhưng không có biện pháp nào.
"Khoan đã!”
Lâm Thiên lại gọi vương Hùng Dũng.
“Nhóc con, cậu muốn làm gì?” Ánh mắt Khương Hùng Dũng u oán nhìn về phía Lâm Thiên.
“Ông phá cô nhi viện thành ra như vậy, không cho câu trả lời thỏa đáng đã muốn đi, ông cảm thấy thích hợp không?” Lâm Thiên lạnh giọng nói.
“Cậu có ý gì?” Khương Hùng Dũng nhìn chằm chằm Lâm Thiên.
“Ý của tôi rất đơn giản, trước khi đi phải bồi thường tiền.” Lâm Thiên lạnh nhạt nói.
“Cậu...!Sắc mặt Khương Hùng Dũng lập tức trở nên xanh mét.
Hôm nay Khương Hùng Dũng tới đã thề phải phá dỡ cô nhi viện Thanh Sơn, hiện giờ ông ta đã thỏa hiệp, còn nguyện ý rời đi, vậy mà Lâm Thiên còn muốn ông ta bồi thường tiền sao? “Lâm Thiên, tôi đã thỏa hiệp rồi, cậu đừng có mà quá đáng” Khương Hùng Dũng hung dữ nói.
“Cái gì mà quá đáng? Phá cô nhi viện thành ra như vậy, đã muốn trực tiếp rời đi, vậy có phải là tôi tìm mấy máy xúc tới phá nhà ông, cũng không cần bồi thường tiền đúng không? Nếu là như vậy, tôi phá dỡ nhà người khác mà không bồi thường, không phải là thế giới này sẽ loạn sao?” “Ông nói xem tôi nói có đúng không, ông này” Lâm Thiên mỉm cười nhìn người đàn ông trung niên mặc âu phục kia.
“Đúng vậy! Phá hoại tài sản của người khác, theo lý nên bồi thường”
Người đàn ông trung niên mặc âu phục chỉ có thể gượng cười gật đầu, nếu ông ta nói không đúng, như vậy ông ta sẽ gặp vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Ngay sau đó, người đàn ông trung niên mặc âu phục nhìn Khương Hùng Dũng nói: “Khương Hùng Dũng, làm hư hại tài sản của người khác, nên bồi thường theo giá
Cho dù Khương Hùng Dũng rất không cam lòng, đều không nguyện ý, nhưng chỉ có thể nói một chữ.
“Được!”
Lâm Thiên quay đầu nhìn thoáng qua cô nhi viện Thanh Sơn, sau đó nói: “Như vậy đi, ông bồi thường mười bảy tỷ rưỡi là được." “Lâm Thiên cậu...!Bắp thịt trên mặt Khương Hùng
Dũng co giật.
Ông ta chỉ hủy một tầng trong căn nhà ba tầng mà thôi, cho dù sửa mới lại, ba tỷ rưỡi là đủ rồi, Lâm Thiên lại đòi ông ta mười bảy tỷ rưỡi.
Nhưng Khương Hùng Dũng nhìn người đàn ông trung niên ở bên cạnh mình xong, chỉ có thể lấy chi phiếu ra, lúc này viết một tờ chi phiếu mười bảy tỷ rưỡi.
Đối với Khương Hùng Dũng mà nói, mười bảy tỷ rưỡi này không đáng là gì, nhưng trong buổi đấu giá lần trước,
Lâm Thiên đã bẫy hết vốn lưu động của ông ta, hiện giờ mười bảy tỷ rưỡi là một con số không ít đối với ông ta.
Càng quan trọng hơn là, đây không riêng gì vấn đề tiền bạc, còn là vấn đề về mặt mũi! “Cầm lấy!”
Khương Hùng Dũng viết chi phiếu xong, lập tức ném tờ chi phiếu này xuống đất, sau đó xoay người rời đi.
Những người mà Khương Hùng Dũng dẫn tới cũng nhao nhao bắt đầu rời đi theo, bao gồm mười chiếc máy xúc kia, cũng rút lui theo.
“Cậu Lâm Thiên có dũng có mưu, như vậy sau này nhất định sẽ thành người tài, tôi còn có việc, xin phép đi trước.
Sau khi người đàn ông trung niên mặc âu phục nói xong, cũng xoay người rời đi.
“Không tiền." Lâm Thiên cười đáp lại một câu, không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Ngay sau đó, Lâm Thiên tiến lên nhặt chi phiếu mười bảy tỷ rưỡi, đi về phía viện trưởng và Chung Huyền Anh.
Lúc này viện trưởng và Chung Huyền Anh đều vô cùng kích động.
Lâm Thiên đi tới trước mặt hai người xong, hai bọn họ lại càng kích động liên tục nói cảm ơn.
“Cậu Lâm, thật sự là cảm ơn cậu rồi.
Viện trưởng kích động nói.
“Đúng vậy anh Lâm, anh thật sự quá lợi hại rồi, vậy mà có thể khiến Khương Hùng Dũng cúi đầu.
Anh đúng là đại anh hùng” Gương mặt Chung Huyền Anh sùng bái nói.
“Cái gì mà đại anh hùng, tôi chỉ là một nhân vật nhỏ bé bình thường thôi.
Lâm Thiên cười nói.
Ngay sau đó, Lâm Thiên đưa chi phiếu trong tay cho viện trưởng.
“Viện trưởng, chi phiếu mười bảy tỷ rưỡi này, bà cầm lấy đi.
“Cậu Lâm, đây là cậu lấy được, sao chúng tôi có thể cầm số tiền này?” Viện trưởng vội vàng xua tay.
“Viện trưởng, bà thấy tôi là người thiếu chút tiền đó sao? Hơn nữa khoản tiền này, vốn là bồi thường cho cô nhi viện Thanh Sơn.” Lâm Thiên nói.
Ngay sau đó, Lâm Thiên nhét chi phiếu vào trong tay viện trưởng.
Chung Huyền Anh nhìn thoáng qua một nghìn vệ sĩ của công ty vệ sĩ Tỉnh Xuyên, sau đó hỏi Lâm Thiên: “Anh Lâm, tôi cả gan hỏi một câu, anh...!Rốt cuộc anh là ai?"
Chung Huyền Anh thấy Lâm Thiên có thể tùy tiện gọi nhiều người tới như vậy, còn ép Khương Hùng Dũng phải cúi đầu thỏa hiệp, cô ấy rất tò mò Lâm Thiên là ai.
“Tôi là chủ tịch công ty chi nhánh của tập đoàn Tỉnh Xuyên ở thành phố Bảo Thạnh.” Lâm Thiên cười khẽ nói.
“Chủ tịch của Tỉnh Xuyên sao?” Chung Huyền Anh và viện trưởng đều ngây ra một lúc.
Ở trong mắt bọn họ, Tỉnh Xuyên là công ty lớn tập đoàn lớn trâu bò cỡ nào.
Ở trong mắt bọn họ, chủ tịch Tỉnh Xuyên là nhân vật trâu bò cỡ nào.
“Anh Lâm, ngày đó gặp anh ở bệnh viện, tôi nằm mơ cũng không nghĩ tới, anh lại là nhân vật lợi