“Anh Bảo sẽ không nói dối đâu, anh đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, anh Bảo, nếu anh nói như vậy chúng ta đợi xe của anh rồi đi về.
” Lâm Thanh Hà tức giận, tuy rằng cô chưa từng nhìn thấy xe Bentley bản giới hạn của Trần Gia Bảo, thế nhưng cô rất tin tưởng Trần Gia Bảo, chắc chắn Trần Gia Bảo sẽ không nói dối cô.
Dương Ngọc Chính vô cùng gấp gáp, nếu như Lâm Thanh Hà không đi chơi cùng anh ta, vậy những chuyện anh ta đã sắp xếp cẩn thận đều là nước đổ lá khoai sao.
Anh ta liền vội vã giải thích: “Thanh Hà, cậu đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì khác đâu, tôi chỉ không muốn thấy cậu bị người ta lừa thôi.
”
Tuy rằng anh ta không gọi tên nhưng bốn người đều ngầm hiểu người anh ta đang nói đểu chính là Trần Gia Bảo.
Trần Gia Bảo vô cùng khó chịu, anh nhún nhún vai, nói với Lâm Thanh Hà: “Không sao, em vừa mới thi đại học, chắc chắn đầu óc rất căng thẳng.
Bây giờ có thời gian thì nên đi chơi nhiều, thả lỏng thân thể, còn nếu ai dùng mắt chó coi thường người khác thì chúng ta hãy tự để nó phải mở to mắt ra nhìn lại.
”
Nói xong, Trần Gia Bảo lấy điện thoại di động ra, gọi thẳng cho Hương Giang, nói rằng: “Tôi đang ở trường Vinh, cô nhanh chóng lái xe đến đây đi.
”
Vừa cúp điện thoại, Trần Gia Bảo vừa thản nhiên nhìn Dương Ngọc Chính.
“Lẽ nào thật sự Trần Gia Bảo có một chiếc xe Bentley phiên bản giới hạn? Không, nếu như anh ta thật sự có nó đã lái xe đến đây từ lâu rồi, hơn nữa nhìn vẻ mặt Lâm Thanh Hà lo lắng là biết chắc chắn cô cũng không biết chuyện anh ta có xe, hừ, chắc chắn Trần Gia Bảo đang nói dối, anh ta chỉ ra vẻ như vậy thôi.
”
Dương Ngọc Chính nghĩ vậy, ngay lập tức anh ta cười nhạo nói: “Được, vậy tôi sẽ ngồi đây đợi xem anh lấy đâu ra chiếc xe Bentley phiên bản giới hạn.
”
“Nếu như tôi có thể chứng minh với mọi người rằng anh đang nói dối mọi người thì bọn tôi cũng không hoan nghênh anh đi chơi với chúng tôi đâu.
Hơn nữa tốt nhất anh nên biết điều, tránh xa Thanh Hà ra, loại người ba hoa khoác lác như anh không xứng với cô ấy đâu, anh hiểu chưa?” Dương Ngọc Chính cười lạnh nói.
Sau khi nói xong, Dương Ngọc Chính vô cùng đắc ý, nhưng anh ta lại thấy Trần Gia Bảo với Tần Thanh Nhã đều tỏ ra khinh thường lời nói của anh ta.
Bây giờ trong đầu anh ta lại xuất hiện một dự cảm không lành.
Tần Thanh Nhã hết cách rồi, cô lắc đầu nghĩ, Trần Gia Bảo là người mà Thành Trung phải cúi đầu nịnh nọt như vậy thì làm sao có thể nói dối được? Dương Ngọc Chính dám trêu chọc Trần Gia Bảo, anh ta chắc chắn phải nhận lấy hậu quả, nếu không sau này anh ta