Đúng vậy, kết hôn thì sao chứ?
Một tên nghèo hèn lại vô dụng như thế thì dựa vào đầu lại có thể ngồi cùng bàn với cô gái xinh đẹp kia?
Ông đây muốn dụ dỗ người phụ nữ của cậu ta trước mặt cậu ta đấy, có gì không phục sao?
"Phục vụ.
" Vương Anh Long đập mạnh bàn một cái, thu hút vô số ánh mắt của những người xung quanh.
"Chào ông, xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho ông?" Một cái nhân viên phục vụ vội bước đến.
"Vị trí này không thoải mái, tôi muốn đổi chỗ khác.
" Vương Anh Long nói xong thì chỉ thẳng vào cái bàn của Diệp Lâm: "Vị trí cạnh cửa số ở đảng kia cũng không tệ, tôi muốn đối đến chỗ đó.
"
"Hả?" Nhân viên phục vụ không khói sửng sốt, loại chuyện thể này anh ta cũng là lần đầu tiên gặp phải.
Nhân viên phục vụ thấp giọng nói: "Thưa ông, bên kia đã có người ngồi rồi.
.
"
Vương Anh Long ngắt lời người phục vụ vẫn tiếp tục ngạo mạn nói: "Vậy cậu bảo cho bọn họ rời khỏi đó đi.
"
Nhân viên phục vụ: "Chuyện này không thích hợp đâu.
"
"Có gì không thích hợp chứ?"
"Tôi có thẻ hội viên vàng ở đây đấy, hội viên vàng mà ngay cả một chút quyền hạn cũng không có sao?"
Vương Anh Long liếc Diệp Lâm một cái: "Hơn nữa tôi cảm thấy cậu ta căn bản không có tư cách ăn cơm trong này! Cậu đến hỏi thử xem xem cậu ta có thẻ hội viên của Nhất Phẩm Hiện hay không?
Nhân viên phục vụ nhìn Diệp Lâm với ánh mắt đây vẻ nghi ngờ! Người này toàn thân trên dưới đều không giống như người có tiền mà cứ như mấy người bán hàng rong ở trên via hè vậy.
Chẳng lẽ anh ta lén lút lẻn vào đây!
Triệu Y Y lớn tiếng nói: "Tôi biết anh ta! Anh ta tên là Diệp Lâm! Chỉ là một tên quê mùa nghèo rớt mòng tơi mà thôi.
"
"Đừng nói thẻ hội viên! Đoán chừng đến cả bữa cơm này cũng trả không nổi nữa là.
"
"Các cậu vẫn để cho anh ta gọi món ở đây sao? Ha ha, anh ta cứ mặt dày mà ăn uống no say ở đây đẩy, để xem lát nữa các anh định thanh toán thế nào?"
Sắc mặt của nhân viên phục vụ thay đổi ngay lập tức, anh ta nhìn Triệu Y Y: "Vị quý cô này, cô thật sự biết anh ấy sao?"
Triệu Y Y ngạo mạn nói: "Đương nhiên rồi, anh ta là bạn học cũ của tôi, thời đi học còn thầm mến tôi rồi bị mọi người đặt cho biệt danh là con cóc.
"
Mọi người ở xung quanh cười phá lên, dùng thái độ chế cười mà nhìn về phía Diệp Lâm.
Khương Ngọc Hạ nhíu chặt mày, ánh mắt sắc bén liếc nhìn Diệp Lâm
Diệp Lâm xấu hổ giải thích: "Vì khi đó vẫn còn nhỏ nên có chút không hiểu chuyện.
"
"Hừ!" Khương Ngọc Hạ hừ lạnh một tiếng, cũng không biết cô đang suy nghĩ chuyện gì.
Nhân viên phục vụ đã bước tới… Nói: "Chào anh, thật ngại quá, có thể phiên anh cho tôi xem thẻ hội viên của anh một chút được không?"
"Anh có ý gì?" Khương Ngọc Hạ lạnh giọng hỏi
"Thật ngại quá! Chỗ của chúng tôi chỉ dành cho hội viên! Nếu anh muốn dùng bữa ở đây thì phải có thẻ hội viên mới được.
"
Nhân viên phục vụ trưng ra vẻ mặt lịch tôn trọng nhưng thật ra