Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 37: Mẹ kế, mẹ ghen tị sao? (3)


trước sau

“Tôi không sao cả, chỉ cần anh không ghét bỏ là được.”

Không sai, cô biết Minh Dạ rất chán ghét cô.

Anh đúng là sẽ không đói bụng ăn quàng xuống tay với cô, cho nên mới dàm làm càn như vậy.

Không lâu sau, Bạch Lăng thật sự mệt mỏi, cô chắp tay hai lần, mơ mơ màng nói một câu.

“Lúc ra ngoài… Nhớ rõ đóng cửa, cảm ơn…”

Bên tai truyền đến hơi thở vững vàng của cô, cậu chủ Dạ càng ngày càng tâm phiền ý loạn…

Anh cảm thấy mình thực sự điên rồi, buổi tối chạy về để người phụ nữ này chê cười như vậy.

Không bình thường chính là anh vậy mà không có tức giận, còn phối hợp với cô.

Minh Dạ không tức giận, giơ tay véo đôi má của Bạch Lăng, cảm xúc mềm mại trắng mịn, giống như có dòng điện truyền đến đầu ngón tay anh, anh sợ hãi rụt tay lại.

Hung dữ trừng mắt nhìn Bạch Lăng một cái, lần đầu tiên trong cuộc đời anh gặp một người phụ nữ nằm bên cạnh anh mà có thể ngủ như lợn chết.

Không liên quan đến thích, hành vi của Bạch Lăng đã làm tổn thương lớn nhất đến lòng tự trọng của người đàn ông.

Cậu chủ Dạ sờ khuôn mặt tuấn tú của mình, trong lòng nghi ngờ có phải mị lực của anh giảm xuống rồi không.

Tại sao lại có người phụ nữ nằm trên một cái giường với anh có thể ngủ được?

Ngày hôm sau, Bạch Lăng tỉnh dậy trong tiếng la dịu dàng của nữ giúp việc.

“Bà chủ, đã tám giờ rồi, cô
nên thức dậy dùng bữa sáng rồi.”

Bạch Lăng xoa xoa đôi mắt có chút chua xót.

“Hả? Trời đã sáng rồi sao?”

Nữ giúp việc nhẹ nhàng nói: “Dạ.”

Sau khi kéo mành ra, ánh sáng tươi đẹp chiếu vào trong phòng.

Bạch Lăng duỗi cái lưng mỏi, chậm rãi ngồi dậy, thấy trên gối đầu đặt một khẩu súng lục tinh xảo.

Tim đập mạnh và loạn nhịp một lát, lúc này mới nhớ đến đêm qua Minh Dạ xông vào phòng cô, xảy ra một số chuyện không vui vẻ.

Cô cầm lấy súng lục tinh xảo ngắm nghía một lúc.

Bạch Lăng cười nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thằng nhóc này, cũng không phải quá xấu.”

Có cần đi nói tiếng cảm ơn với anh hay không, dù sao cũng là ‘Quan hệ mẹ con’, cô là mẹ kế không thể lòng dạ hẹp hòi như vậy!

Thay áo ngủ, Bạch Lăng thuận miệng hỏi một câu.

“Minh Dạ còn đang ở nhà sao?”

Nữ giúp việc sửng sốt hai giây, cúi đầu che dấu khinh bỉ trong mắt, kính cẩn trả lời: “Chuyện này tôi không biết, không nhìn thấy cậu chủ.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện