Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 45: Nửa kín nửa hở mới quyến rũ người khác (4)


trước sau

Nhưng mà cô càng muốn đoan trang, lại càng làm người ta không dời mắt đi được.

Từ lúc Bạch Lăng đi vào đến bây giờ, đôi mắt Nhiễm Ngạo chưa từng rời khỏi người cô.

Hứng thú với cô không chút nào che dấu, đó chính là dục vọng của một người đàn ông đối với một người phụ nữ.

Bàn tay Minh Dạ nắm ly rượu không tự giác được căng lên, lạnh nhạt liếc mắt nhìn Nhiễm Ngạo một cái.

“Anh muốn biết cô ta là ai sao?”

Sở Tiều run run, bây giờ anh ta có thể rời khỏi không, cậu chủ tức giận, thật sự tức giận rồi.

Nhiễm Ngạo vừa nghe đến đây, lập tức hỏi: “Anh biết sao?”

Trong mắt anh ta không che giấu hứng thú với Bạch Lăng một chút nào, làm Minh Dạ nhìn càng lúc càng muốn tức giận, nhưng anh vẫn lạnh lùng nói: “Đương nhiên tôi biết.”

Không ai có thể biết rõ hơn anh, không ai có thể quen thuộc người phụ nữ đó hơn anh.

“Anh đừng thừa nước đục thả câu nữa, cô ấy là ai?”

“Luận về bối phận, tôi nên gọi cô ấy một tiếng mẹ kế.”

Chỉ có Minh Dạ tự mình biết một tiếng mẹ kế này, anh nói nghiến răng nghiến lợi bao nhiêu.

Mới vừa rồi thấy cô, đừng nói là ai khác, ngay cả anh ta cũng đều hoảng hồn, đây là người phụ nữ trong ấn tượng của anh sao?

Trước đây cô chưa bao giờ mặc màu đen, chưa bao giờ mặc trang phục không phải từ nhà thiết
kế nổi tiếng.

Minh Dạ liếc mắt nhìn thoáng qua Bạch Lăng, đúng lúc nhìn thấy chân cô, sườn xám xẻ cao lộ ra đôi chân dài mảnh khảnh tuyết trắng của cô.

Dưới ánh đèn xinh đẹp, lập tức làm mắt anh dao động, thân thể giống như bắt đầu thức tỉnh rạo rực.

Minh Dạ có chút chật vật thu hồi ánh mắt, trong lòng nhịn không được mắng, chết tiệt, cô dám mặc như vậy, mặt mũi nhà họ Minh đều bị cô làm mất hết rồi.

Cô cố ý đến đây quyến rũ đàn ông sao, sớm biết rằng… Liền không cho cô tham gia bữa tiệc hàng năm này rồi.

Một câu của Minh Dạ làm Nhiễm Ngạo chết đứng ngay tại chỗ, không dám tin hỏi: “Cô ấy… Cô ấy là Lan San sao? Anh… Anh đừng có đùa vậy chứ.”

Sao cô có thể là người phụ nữ phóng đãng, hám làm giàu, ích kỷ, không bị kiềm chế, bị tầng lớp thượng lưu khinh bỉ phỉ nhổ được.

Minh Dạ cười lạnh: “Tôi không có nói đùa.”

Nhiễm Ngạo quay đầu liếc nhìn cô đang ngửa đầu uống rượu, cái cổ trắng tinh như thiên nga, đường cong tao nhã, xinh đẹp như vậy.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện