Những ngày ở Thái Lan, Tô Ngọc Cầm chơi rất vui vẻ cô được đến thăm quan rất nhiều nơi, thưởng thức rất nhiều món ngon.
Đặc biệt cô còn đi tham dự buổi off fan của Off Gun nữa.
Nhìn hình ảnh mọi người giao lưu vô cùng thân thiết với nhau Tô Ngọc Cầm bỗng nhiên cảm thấy vui vẻ.
Cô cảm nhận được sự hạnh phúc, bình yên mà lâu lắm rồi chưa từng cảm nhận.
Đến tận hôm trở về Trung Quốc, Tiểu Trần vẫn vô cùng phấn khích bởi cô ấy đã gặp được những người mà cô ấy chờ đợi từ rất lâu.
Tiểu Trần vui vẻ ôm lấy Tô Ngọc Cầm, cười tươi nói: "Chị Ngọc Cầm cảm ơn chị rất nhiều! Từ giờ em hứa sẽ làm việc thật chăm chỉ!"
"Ây da, xem ra chuyến đi Thái này chị thu hoạch lớn rồi ha?" Tô Ngọc Cầm còn muốn nói thêm gì đó thì chuông điện thoại của cô lần nữa reo lên.
Thấy người gọi tới là Dương Kỳ cô không khỏi nhíu mày tắt đi.
Nhưng cô vừa tắt máy, Dương Kỳ lại gọi tới cuối cùng Tô Ngọc Cầm đành khuất phục.
Cô lo anh xảy ra chuyện gì nên mới gọi nhiều như vậy.
"Al..."
Chưa kịp để cô nói đầu dây bên kia đã truyền đến âm thanh gấp gáp.
"Cô Tô, cô có đang bận không? Tôi có thể nhờ cô đến đây giúp tôi với được không?"
"Có chuyện gì vậy?" Tô Ngọc Cầm nhíu mày, chuyện gì mà khiến trợ lý Vương sốt ruột như thế?
"Anh Dương Kỳ bị ốm mà tôi lại đang bận giải quyết công việc cô có thể đến xem tình hình giúp tôi một chút được không? Làm ơn!" Anh ta biết ông chủ của mình giao chìa khóa phụ cho Tô Ngọc Cầm nên mới dám nhờ.
Người có thể tham gia vào đời sống tư của ông chủ trước giờ chưa có người thứ hai.
Bị sốt? Hàng lông mày của Tô Ngọc Cầm cau lại, từ khi cô quen biết anh, anh luôn mang lại cảm giác vô cùng khỏe mạnh sao có thể ốm được.
Trợ lý Vương như biết được suy nghĩ của Tô Ngọc Cầm vội vàng nói tiếp.
"Hôm qua anh Dương cùng cô Hứa đi ra ngoài không may mắc mưa nên mới bị ốm!"
Trợ lý Vương nhiệt tình giải thích không biết mình đang đào hố chôn ông chủ của mình.
Tô Ngọc Cầm nghe xong lời trợ lý Vương nói liên ngăn người phải mắc mưa bao lâu mới có thể khiến một người khỏe mạnh như Dương Kỳ bị ốm nặng đến như vậy?
"Xin lỗi nhưng xem ra anh phải nhờ người khác rồi bởi vì tôi đang rất bận!" Vốn dĩ Tiểu Trần và Tống Nhu muốn đưa cô về nhà trước nhưng hiện tại cô lại có chút không muốn về nơi đó.
Tiểu Trần và Tống Nhu hai mắt nhìn nhau, cả hai đều không hiểu có chuyện gì xảy ra mà cả người Tô Ngọc Cầm lại tỏa ra không khí lạnh như vậy.
"Au! Tô tiểu thư xin cô hãy thương xót tôi! Làm ơn!" Trợ lý Vương năn nỉ, hôm nay hắn thực sự không có thời gian thật.
Hạng mục mới của Dương Kỳ đầu tư đang xảy ra vấn đề nên hắn cần giải quyết sớm tránh hệ lụy phía sau.
Cũng như bảo toàn bí mật cho ông chủ.
"Trợ lý Vương, tôi..."
"Vương ca, kế hoạch này..." Tô Ngọc Cầm bỗng nghe thấy một giọng nói khác truyền tới.
Sau đó trợ lý Vương hình như dặn dò anh ta cái gì đó cô cũng không nghe rõ.
Đợi trợ lý Vương giải quyết xong thì đã hơn hai phút sau, hắn ta cật lực năn nỉ, bán thảm cuối cùng Tô Ngọc Cầm chỉ có thể thở dài đồng ý.
Hơn hai mươi phút sau, Tô Ngọc Cầm có mặt ở phòng của Dương Kỳ.
Trợ lý Vương vừa thấy cô đến liền đưa cho cô một tập giấy note rồi rời đi.
Nhìn người đang nằm trên giường, gương mặt có chút tái nhợt, môi không còn chút sắc, Tô Ngọc Cầm bất chợt thở dài.
Vốn dĩ hai người đời này sẽ không hề quen biết nhưng ngày đó, anh xuất hiện, lại gần cô, quan tâm cô khiến cô bối rối không biết làm sao.
Cuối cùng dẫn đến sự dây dưa không dứt thế này.
Tô Ngọc Cầm giơ tay chạm vào trán Dương Kỳ, hơi nóng.
Cô giặt sạch khăn trong chậu một lần nữa lau cho anh.
Ban đầu cô chỉ định lợi dụng sự hảo cảm của anh để tiến tới thành công nhanh hơn.
Cô không muốn lãng phí thời gian của mình nhưng qua nhiều lần tiếp xúc, trò chuyện cô nhận ra được bản thân hình như có chút thích anh.
Sau khi suy nghĩ kĩ cô