“Chị Ngọc Cầm, bà nội… bà nội thực sự không cần em nữa rồi!”
“Chị Ngọc Cầm… hu hu hu…”
Vừa rồi bà nội Tống đã được tìm thấy và đưa đến bệnh viện nhưng bà đã không còn sống.
Trong tay và nắm chặt một vòng bạc nhỏ khắc chữ Vĩnh An.
Nghe người trong thôn nói đó là tên của con trai bà, tức ba của Tiểu Cầu.
“Tiểu Cầu!” Cô khẽ gọi, sợ âm thanh quá lớn làm cậu bé giật mình.
Giọng nói của Tô Ngọc Cầm khiến Tiểu Cầu lấy lại được tinh thần, cậu bé vội vàng bò đến bên cạnh cô.
Bàn tay run rẩy ôm lấy cổ cô khóc nước nở.
“Chị Ngọc Cầm… Chị Ngọc Cầm… hứa với em, lần sau đừng làm vậy! Em… em…” Tiểu Cầu khổ sở, thầm ước người chết đi là mình.
Cậu bỗng nghĩ có phải bản thân thực sự có phải là sao chổi như ba ba nói, có phải cậu mới là người đáng chết.
Từ ngày quen biết cậu, chị Ngọc Cầm cùng anh Đình Xuyên đã gặp bao nhiêu rắc rối.
Không những thế ngày hôm nay…
Chỉ trong khoảng thời gian một đêm, Tô Ngọc Cầm cảm nhận được Tiểu Cầu trưởng thành lên rất nhiều.
Đây là điều không nên xảy ra ở một cậu bé sáu tuổi.
Nó là một điều vô cùng khủng khiếp.
Tô Ngọc Cầm phản hồi ôm lấy cậu, sau đó nhẹ nhàng đẩy cậu ra, lau nước mắt cho cậu: “Tiểu Cầu, nhìn này!” Cô chỉ vào chân của mình.
Đợi cậu bé đưa mắt nhìn qua cô mới từ tốn giải thích tiếp bằng giọng nói nhẹ nhàng và cẩn trọng: “Em xem nó không hề bị gãy hay hỏng.
Bây giờ chúng ta cần làm một việc để cứu nó ra khỏi khe kẹp này được không?”
Tiểu Cầu nghe Tô Ngọc Cầm nói cần mình giúp thì rời mắt khỏi chân cô và nhìn về phía cô, chờ đợi cô nói tiếp.
Thấy vậy, Tô Ngọc Cầm mỉm cười, xoa xoa đầu cậu thầm cảm thán sao lại có một đứa bé đáng yêu như vậy cơ chứ!
“Em thấy thanh gỗ đó không? Có thể mang nó lại đây sao?” Tô Ngọc Cầm lại chỉ về phía thanh gỗ, Tiểu Cầu gật gật đầu, cố hết sức chống người dậy đi về phía thanh gỗ.
Khi đến gần lại dùng hết sức mà kéo nó về cho Tô Ngọc Cầm.
“Chị cảm ơn!” Tô Ngọc Cầm nhận lấy, ước định vị trí đặt tấm gỗ, sao cho khi tảng đá rời đi chân cô sẽ không gặp tác động nào mạnh cả.
Tiểu Cầu đứng một bên quan sát, trong lòng thầm hứa cả đời này nhất định sẽ đối xử thật tốt với Tô Ngọc Cầm.
Cậu biết vừa rồi nếu chị Ngọc Cầm không đẩy mình có lẽ người nằm trong khe đó sẽ là cậu.
Cậu đang muốn tiến lại gần thì liền bị Tô Ngọc Cầm ngăn lại: “Tiểu Cầu, em tránh ra kia… không kia!” Tô Ngọc Cầm ra hiệu cho cậu bé tránh về phía trước tầm bốn mét, tránh chi nọi tình huống có thể xảy ra.
Tuy nhiên Tiểu Cầu lại không muốn, cậu đứng im ở đó lắc đầu mặc cho Tô Ngọc Cầm khuyên như thế nào cậu cũng không đi.
Cậu sợ nếu mình đi, chị Ngọc Cầm cũng giống như bà nội không cầm cậu nữa.Tiểu Cầu cúi đầu im lặng nghĩ.
Tô Ngọc Cầm nhìn vẻ mặt kiên định của cậu bé, lại xem vị trí cậu đang đứng cũng ổn liền không nói gì nữa.
Sau đó cô hơi hơi dịch nhẹ chân rồi nhét thanh gỗ vào khe hở nhỏ.
Tô Ngọc Cầm hít một hơi thật sâu sau đó dốc toàn lực đẩy một cái.
Nhưng có vẻ vẫn không hề hấn gì, khi Tô Ngọc Cầm muốn đẩy lần thứ hai liền thấy một tảng đó to bằng hai viên gạch đó xếp chồng lên nhau.
Cô đưa mắt nhìn lại là Tiểu Cầu.
“Em…”
“Chị phải sống sót!”
“Được!”
Chỉ là một đoạn đối thoại đơn giản nhưng lại khiến người trong cuộc đau đến nghẹn lòng.
Tô Ngọc Cầm hít một hơi, cùng với Tiểu Cầu sử dụng nguyên lý đòn bẩy tác động vào tảng đá to.
Sau hơn hai phút cô gắng tiếng ầm ầm vang lên.
Tảng đá rơi xuống rãnh nước không hề có tình huống bất ngờ gì xảy ra cả hai mới thở phào nhẹ nhõm.
“Chị Ngọc Cầm, chân chị chảy máu!” Tiểu Cầu hét lớn, tiến lên muốn giúp Tô Ngọc Cầm cầm máu nhưng lại chẳng