Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Có người là một cái bẫy!


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



7ẽ nào...

Nhiếp Nhiên lập tức chạy đến phòng khách

Quả nhiên, tên tóc vàng đang nằm dưới sàn, mắt trợn trừng mở to, mặt mày nhăn nhó, vết thương ở ngực đang phun máu

Khắp mặt đất giờ này đang lênh láng máu

Cô ngồi xổm dùng khăn giấy cầm bình rượu cạnh tay tên tóc vàng lên rồi chọc vào vũng máu

Máu vẫn chưa đồng, mùi máu vẫn còn nồng nặc

Tức là người này vừa mới chết

Là ai, lại nhanh hơn cô một bước? Trong lúc ấy, Nhiếp Nhiên liền nghĩ đến vẻ mặt đầy sát khí, tức giận ngút trời của Hoắc Hoành

Lẽ nào là Hoắc Hoành đã giết hắn? Nghĩ kĩ lại thì không phải là không có khả năng đó

Con người của Hoắc Hoành nhìn thì tưởng hiền lành vô hại nhưng cũng là người làm việc trong3bóng tối, những thứ đã ngấm vào máu thì khó mà thay đổi được

Một khi đã bùng nổ thì hậu quả thật khôn lường

Tiếc quá, cô vốn dĩ còn định hành hạ hắn, thế mà hắn lại chết nhẹ nhàng như vậy.

Thật là dễ dàng với hắn quá! Trên đường đi đến đây cô đã nghĩ được vài cách để hành hạ hắn, vậy mà cuối cùng lại tay không trở về.

Nhiếp Nhiên thất vọng nhìn xác chết một lần nữa, sau đó đang định đứng dậy rời đi thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng xì xầm.

Có người?

Đây là một cái bẫy ư?

Cô khẽ rùng mình, theo bản năng nép vào góc cửa, trong đầu cũng nghĩ đến một vài trường hợp có thể xảy ra.

Lẽ nào Hoắc Hoành cổ tình dùng tên tóc vàng này để thăm1dò mình?

Có thể sáng nay anh ta đã diễn kịch?

Vậy mình
chính là gậy ông đập lưng ông

Nếu mà như thế thì tại sao phải giết tên tóc vàng chứ?

Điều này cô vẫn chưa nghĩ ra.

Nhiếp Nhiên nép sát người vào góc cửa, yên lặng chờ cánh cửa được mở ra

“Cót két..” Cửa được đẩy nhẹ ra

Đèn cảm ứng đã quá cũ nên chẳng còn hoạt động bình thường nữa

Nhân lúc sáng tối lập lòe, cô nhanh chóng rời đi với con dao lấy từ thi thể lúc nãy

Trong bóng đêm, người đứng bên ngoài chỉ cảm thấy có một luồng gió chạy qua, liền lùi về phía sau vài bước né đi.

Nhưng không ngờ Nhiếp Nhiên lại dùng chiêu thức quái lạ, tàn nhẫn, xoay người một cái, đá chân mạnh mẽ, dứt khoát mang theo ý giết8người rõ ràng

Người kia lập tức nhảy lên, lấy tay phòng thủ, giơ đùi phải lên đỡ đòn, thân thủ nhanh nhẹn chẳng kém gì Nhiếp Nhiên

Chiếc đèn ban nãy vì một cước lúc này mà sáng lên

Màu cam lờ mờ của đèn đủ để cả hai lộ ra trong mắt của đối phương.

“Sao lại là cậu chứ?” Nhiếp Nhiên nheo mắt lại, kinh ngạc nhìn Lý Kiểu trước mặt.

“Cậu làm ư?”

Trong ánh đèn lờ mờ, Lý Kiêu nhìn thấy vũng máu lênh láng, ánh mắt cô ta lạnh lùng

Cô ta không trả lời câu hỏi của Nhiếp Nhiên mà trực tiếp hỏi ngược lại.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện