Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Thân phận đối lập - Cùng lắm thì theo anh ta (1)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



1hính là em.”

Gần tối qua anh ta mới đến Cục Cảnh sát, muốn nói chuyện liên quan tới tiến độ của nhiệm vụ lần này với Lệ Xuyên Lâm cùng với nhiệm vụ mới này

Lần trước, Lệ Xuyên Lâm nói đã giải mã được mật mã trong điện thoại với mình, về cơ bản nhiệm vụ của Nhiếp Nhiên sắp kết thúc rồi, cho nên anh ta càng thêm vội

Bây giờ hầu hết các tân binh của đội tân binh hồi đầu đã vào quân ngũ, hơn nữa đều đã huấn luyện được hơn một tháng rồi

Nếu như Nhiếp Nhiên vẫn không vào quân ngũ, vậy thì sẽ không theo kịp tiến độ huấn luyện

Khó khăn lắm anh ta mới vào được Cục Cảnh sát nghe thấy Lưu Chẩn đã bị bắn3chết, vụ án đã kết thúc rồi, nhưng anh ta còn chưa kịp mừng thay Nhiếp Nhiên thì đã nghe thấy cả Cục Cảnh sát lan truyền rầm rộ chuyện Hoắc Hoành vì anh hùng cứu mỹ nhân mà vứt bỏ nghìn vàng

Mà người kia lại là học viên của anh ta - Nhiếp Nhiên? Sau khi nghe được tin tức này, anh ta vẫn không tin lắm, cố ý hỏi Lệ Xuyên Lâm

Mặc dù nghe được từ chỗ Lệ Xuyên Lâm là hình như Hoắc Hoành tự mình đa tình, yêu cô đơn phương, nhưng mà..

Ném nghìn vàng, bỏ lô hàng hóa giá trị hơn trăm triệu vì một người phụ nữ..

Nói thật, chuyện này thực sự quá hấp dẫn

Nhiếp Nhiên có thể nào đi nữa thì cũng chỉ là một2cô gái, gặp tình cảnh anh hùng cứu mỹ nhân thế này sẽ không dao động thật à? Nghĩ tới đây, anh ta vội nhìn chằm chằm Nhiếp Nhiên, sợ sẽ bỏ sót bất cứ điểm nào khả nghi

Nhưng không ngờ Nhiếp Nhiên rất tự nhiên gật đầu, “Vâng, đúng thế”

Phương Lượng cau mày, sau đó lại tiếp tục hỏi: “Tôi còn nghe nói..

em bị
thương, hắn chăm sóc em suốt một đêm? Thậm chí ngay cả đến bệnh viện thay thuốc cũng đích thân đưa em đi.” Anh ta cảm thấy câu hỏi của mình đã ám chỉ quá rõ ràng rồi, chắc cô gái này sẽ có phản ứng khác mới đúng

Nhưng Nhiếp Nhiên lại không phải là cô gái bình thường, có dịch đến gần Phương Lượng, hỏi ngược1lại: “Đúng vậy, rốt cuộc thầy muốn nói cái gì?”

Vẻ mặt quang minh chính đại đó khiến Phương Lượng cảm thấy hình như mình hoàn toàn suy nghĩ quá nhiều rồi

Cô gái trước mặt thản nhiên không chột dạ một chút nào, còn anh ta thì giống như một bà thím hóng chuyện

Nhưng có mấy lời anh ta không thể không hỏi rõ, nếu không sẽ để lại mầm họa

Nhiệm vụ mới bây giờ của cô vẫn là ở thành phố A, thân phận như cũ, rất dễ khiến Hoắc Hoành nhân lúc này chiếm lấy..

Anh ta khựng lại một chút, cuối cùng vẫn hỏi, “Hai người..

chắc không có quan hệ gì khác chứ?” Ý cười trên khóe miệng Nhiếp Nhiên càng sâu hơn, “Thầy đoán xem.” Đoán xem? Phương Lượng bị1kiểu hỏi vặn lại liên tục này của cô làm cho không hiểu gì cả

Từ trước đến giờ cô gái này rất bướng bỉnh khó thuần làm ra chút chuyện khác người, anh ta cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái

“Nhiếp Nhiên, hắn là kẻ cướp, em là quân nhân, hắn trong tối, em ngoài sáng, em phải làm rõ quan hệ này.” Phương Lượng bắt đầu nóng nảy, ngay cả giọng nói cũng nhanh hơn rất nhiều.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện