Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Tiệc tiễn biệt biến thành tiệc đón chào (4)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



1oắc Hoành cưng chiều véo mũi cô, “Ừm, Hoắc thị.” “Vậy..

đãi ngộ như thế nào?” Nhiếp Nhiên dè dặt hỏi

Hoắc Hoành đặt đôi đũa trong tay xuống, nhìn cô, “Em muốn đãi ngộ thế nào?” Cô cắn môi cúi đầu suy nghĩ rất lâu, rụt rè hỏi: “Chỗ anh có đãi ngộ như chỗ Lưu tổng không?” Hoắc Hoành còn tưởng là cô sẽ nghĩ ra điều kiện gì ghê gớm

Cô gái nhỏ này từ trước đến giờ lắm mưu nhiều kế, khôn ngoan xảo quyệt, anh sợ mình không thể thỏa mãn điều kiện của cổ nên khá căng thẳng

Hóa ra..

Cô gái này đúng là đồ tham tiền mà! “Chỗ Lưu tổng có đãi ngộ gì, chỗ tôi sẽ cho em gấp đôi, thế nào?” “Được!” Hoắc Hoành thấy mắt cô sáng lấp lánh, ai không biết cô gái này đang giả vờ có lẽ sẽ bị cô lừa3thật

“Em thật đúng là không biết khách sáo.” Nhiếp Nhiên híp mắt cong môi cười, “Ai sẽ khách sáo với tiền chứ?” Nụ cười trên khuôn mặt cô muốn bao nhiêu hạnh phúc có bấy nhiêu hạnh phúc, dáng vẻ ngốc nghếch đó khiến Hoắc Hoành không nhịn được muốn trêu chọc, “Không phải em nói ở bên cạnh tôi rất đáng sợ, rất dọa người sao? Hả?” Khuôn mặt nhỏ nhắn trước mặt lập tức cứng lại, cô đảo mắt, sau đó nhìn về phía Hoắc Hoành.

“Vậy tôi có cần bảo anh trả tôi thêm chút tiền lương không?” Hoắc Hoành đang chờ cổ cầu xin tha thứ, nghe thấy thể suýt nữa làm đổ ly rượu vang trên tay, không nhịn
được bật cười

“Em thật là biết lợi dụng sơ hở đấy.” Nụ cười nhẹ nhàng như ngọc của anh dưới ánh nến càng động lòng người hơn

“Đó2là do tôi thông minh, người tìm người thông minh cũng đặc biệt thông minh.” Nhiếp Nhiên cười ngây ngốc

Nhưng trong lòng cô lại liên tục cười lạnh, chỉ sợ thông minh cũng có lúc bị thông minh hại thôi! Cứ xem xem cuối cùng Hoắc Hoành này có kết cục thế nào! “Trước kia em nói chuyện với tôi toàn lắp ba lắp bắp, không ngờ nịnh bợ lại thật trơn tru.” Cô gái nhỏ này càng ngày càng đáng yêu, càng ngày càng khiến người ta không rời được

May mà cô không đi, còn ở lại bên cạnh mình, thật tốt! “Vậy thì bữa tiệc tiễn biệt nên đổi thành bữa tiệc đón chào rồi.” Nhiếp Nhiên mỉm cười, hiếm khi cô chủ động nâng ly

Hoắc Hoành nghịch cái ly cổ cao trong tay, nhìn gương mặt cô, đột nhiên có cảm giác muốn dùng khăn giấy lau1hết những thứ dư thừa trên mặt cô đi để nhìn khuôn mặt thật của cô

Anh hơi nhớ đôi lông mày lá liễu cong cong, đôi mắt sắc bén, sự cố chấp trên khuôn mặt nhỏ nhắn đó

“Ngài Hoắc?” Nhiếp Nhiên thấy anh ta cười nhìn mình, nhưng mãi mà không nâng ly lên, không nhịn được khẽ gọi một tiếng.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện