Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Tôi sẽ làm chỗ dựa cho em (4)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



1ai người lập tức giằng co tại chỗ

Nhưng Nhiếp Nhiên là ai cơ chứ, so với những thành phần trí thức yểu điệu yếu ớt này mà nói, cô chỉ cần hơi dùng sức cổ tay là tài liệu dễ dàng rơi vào tay cô

“Dựa vào bây giờ tôi là thư ký riêng, mà cô là cấp dưới của tôi.” Giọng cô không lớn không nhỏ, vẻ mặt cũng vô cùng bình tĩnh ung dung, nhưng lời nói ra có thể làm một người tức chết

“Cô, cô!” Hạ Na run tay chỉ vào mặt cô, nhưng mãi mà không nói được gì khác

“Bây giờ mời cô quay về dọn đồ đạc khỏi căn phòng làm việc kia đi.” Nhiếp Nhiên cầm đồ lên đi tới phòng làm việc của Hoắc Hoành

Cô biết bây3giờ ở trong mắt đám thư ký này, cô là tiểu nhân đắc chí thế nào, nhưng thế thì đã sao, cô vốn không phải người hiền lành gì

“Không, tôi muốn tìm Hoắc tổng hỏi rõ, chuyện này là không thể nào, không thể nào!” Hạ Na đi đến cửa phòng làm việc của Hoắc tổng trước

Nhiếp Nhiên không ngăn cản cô ta, chỉ đứng sau lưng cô ta nhẹ nhàng nói một câu, “Nếu như bây giờ cô đi vào, có thể không chỉ là ôm đồ đạc cá nhân của cô đổi sang một phòng làm việc khác đâu.” Bàn tay vừa cầm lấy nắm cửa kim loại lập tức dừng lại.

Nhiếp Nhiên làm như không thấy đi qua Hạ
Na, vặn cửa ra cho cô ta, nhưng thấy Hạ Na2theo bản năng lui về phía sau, giống như chỉ cần cô ta tiến về phía trước một bước sẽ rơi vào vực sâu muôn trượng

Nhiếp Nhiên vui vẻ đi vào, sau đó đóng cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc lại

“Tôi còn tưởng em lợi hại thế nào, cuối cùng vẫn phải để tôi ra tay.” Chắc Hoắc Hoành đang đợi cô, anh ngồi ở trên ghế nhưng chưa hề động đến tài liệu trong tay

Trong phòng chỉ có hai người bọn họ, Nhiếp Nhiên bất đắc dĩ nhún vai, “Tôi còn tưởng cấp dưới của ngài Hoắc sẽ ôn hòa lễ độ như anh, hóa ra giữa người với người vẫn có chênh lệch.” Hoắc Hoành ngẩn ra ba giây, nhanh chóng hiểu ý cô, cau mày lại, “Em lại1so sánh tôi với đám con gái kia?” “Không phải anh tự động gia nhập cuộc chiến sao?” Đây là trách tội à? Hoắc Hoành không ngờ mình tốt bụng giải cứu, thế mà cô gái này không chỉ không cảm kích, còn bị cô chế giễu mình tự hạ thấp thân phận, dây dưa với đám thư ký của phòng thư ký

Hoắc Hoành dựa lưng vào ghế, cong ngón trỏ lên gõ khẽ lên bàn, vẻ mặt nghiền ngẫm, “Sau khi bị ốm, hình như em càng ngày càng to gan hơn, biết tranh cãi rồi.”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện