Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Lên đường - Chuyện bất ngờ trong toa tàu (4)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Vậy phải làm sao bây giờ, hay là chúng ta đi cầu xin sĩ quan huấn luyện đi.” Cổ Lâm nhìn bên ngoài trời tuyết rơi càng lúc càng lớn, cô lo lắng đến mức sắp khóc.

“Xin sĩ quan huấn luyện? Xin như thế nào, cậu có biết bốn chữ quân lệnh như núi không? Lần này Nhiếp Nhiên không đúng đâu.” Hà Giai Ngọc tặc lưỡi vài cái, đột nhiên cô ta cảm thấy bên cạnh có người tới gần, thì ra là Lý Kiều

Thấy Lý Kiêu cũng đang nhìn về phía Nhiếp Nhiên ở ngoài thao trường, Hà Giai Ngọc vội vàng hỏi, “Chị Kiêu, chị quen biết với Nhiếp Nhiên lâu rồi, chị có cảm thấy Nhiếp Nhiên sẽ nhận thua không?” Gương mặt của Lý Kiêu vẫn lạnh lùng như lúc bình thường, chỉ có điều khi nhìn về hướng bóng người nhỏ bé kia, đáy mắt cô bất giác trầm xuống

Cổ và Nhiếp Nhiên chỉ là bạn học cùng lớp thôi, mà Nhiếp Nhiên còn hay ra ngoài làm nhiệm vụ nên hai người gần như không nói chuyện với nhau bao giờ

Lần nói chuyện duy nhất cũng chỉ là về chuyện Phùng Anh Anh chết mà

thôi.

Nhưng ngay cả như vậy, cô vẫn có thể biết chắc rằng, với cái tính cách lúc trước Nhiếp Nhiên không để ý đến bất cứ cái gì mà vặn gãy tay Phùng Anh Anh ở trong phòng ngủ, thì cách làm việc của cô ta rất quyết liệt, hẳn là cô ta sẽ không nhận thua đầu

Đây là một trận chiến lâu dài! Nhìn những bông tuyết bị gió thổi bay dưới ban công, Lý Kiêu không trả lời mà hỏi lại: “Trong số các cô có ai quen biết với người của phòng Y tế không?” Tuy không hiểu vì sao chị Kiều nhà mình đột nhiên hỏi vấn đề này, nhưng là fan cuồng số một của Lý Kiêu, Hà Giai Ngọc vội vàng giơ tay lên, “Em ạ, em có một người bạn học làm ở trong đó.” “Gọi bảo bọn họ chuẩn bị sẵn đồ cấp cứu đi.” Nói xong câu đó, Lý Kiêu đi vào phòng ngủ đọc sách

Ba cô gái quay ra nhìn nhau

Chuẩn bị đồ cấp cứu? Cho ai?

Chẳng lẽ là cho Nhiếp Nhiên? Nhiếp Nhiên cần cấp cứu có nghĩa là..

đến chết cũng không nhận thua có phải không? Trời lạnh như vậy mà còn không nhận thua? Mấy người bọn họ không thể không bội phục cái tính
cách kiên cường, quyết liệt kia của Nhiếp Nhiên

Trên bầu trời, tuyết rơi càng ngày càng lớn, sau mười giờ, đèn ở phòng ngủ bị tắt hết.

Toàn bộ doanh trại vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe được tiếng bông tuyết rơi xuống đất

Nhiếp Nhiên nhìn thời tiết mà chán nản đến cùng cực

Bốn ngày bốn đêm không ăn không uống, cứ thể bị gió rét thổi, năng lượng trong cơ thể cô gần như cạn kiệt, cố gắng gượng đến bây giờ toàn bộ là dựa vào ý chí của cô

Dưới gió rét, cô cố gắng để thân thể mình không run rẩy, bởi vì càng run thì nhiệt lượng càng tản nhanh.

Đột nhiên, Nhiếp Nhiên mơ hồ nghe được tiếng bước chân bộp bộp vang lên gần đấy

Cô ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Nghiêm Hoài Vũ đang lén lén lút lút dựa người vào góc chết của tường rào, nhích từng chút một tới giống như một con thạch sùng bám trên tường

Anh ta không ngủ mà chạy tới đây làm gì? Nhiếp Nhiên nhíu mày, nhìn anh ta chậm rãi di chuyển đến

Sau khi đi qua phạm vi tầm nhìn của trạm gác, anh ta mới chạy chậm tới trước mặt Nhiếp Nhiên, sau đó liên tục móc từ trong ngực ra hai cái bánh bao trắng bóng, đưa cho cô, “Tiểu Nhiên Tử, đây là hai cái bánh bao tôi mới trộm được đấy, cô mau ăn đi.” Nhiếp Nhiên nhìn anh ta

Thật là kỳ quái, theo lý mà nói cô và người này chẳng có quen biết gì, vậy mà anh ta lại bất chấp nguy hiểm mang đồ ăn đến cho cô, chẳng lẽ anh ta ngại mình ở trong quân đội quá lâu rồi à? Lần trước ở trong xe của An Viễn Đạo, cô nghe nói hình như Nghiêm Hoài Vũ vào quân đội là để tránh ba mình, thể nhỡ mà bị đuổi ra ngoài thì phải làm sao? “Mau lên, bị phát hiện không tốt đâu!” Nghiêm Hoài Vũ thấy cô đứng im bất động thì vội vàng thúc giục

Hai tròng mắt của Nhiếp Nhiên nhìn chiếc bánh bao trên tay anh ta, có hương lúa mì thoang thoảng, chắc là anh ta mới trộm được từ trong phòng bếp.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện