Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Con bé là một con ngựa mạnh mẽ chưa được thuần hóa (4)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chiến hữu? Đoàn đội? Tập thể? Những cái đó thì có liên quan gì với cô!

kiếp trước cô vẫn luôn một mình chiến đấu và làm việc, từ xưa tới nay chưa từng có ai ràng buộc cô

Nhưng từ sau khi trọng sinh, làm qua hai lần nhiệm vụ, trong quá trình làm nhiệm vụ đều lục đà lục đục nên có thật sự không có một chút ấn tượng tốt gì về cái gọi là đoàn đội hợp tác cả

Vừa phải bận tâm cái này, còn phải nhớ cái kia, có đôi khi thậm chí còn có thể sinh ra mâu thuẫn với người móc nối, khiến cho nhiệm vụ suýt nữa bị ngừng giữa chừng

Nghĩ tới những chuyện này mà cô cảm thấy phiền muộn đến mức muốn giết người

Nhiếp Nhiên đang nhớ tới những chuyện bực mình kia nên vẻ mặt cô càng khó coi hơn, giọng nói của cô lạnh buốt: “Nếu chính trị viên không có việc gì khác, vậy tôi xin đi trước.” Cô vừa định quay người đi thì bỗng nhiên ngừng lại, nói với Hoắc Hoành: “A phải rồi, anh ít chú ý đến tối thôi, tôi chỉ muốn an tĩnh sống qua một năm này.” Sao cô lại không biết sở dĩ Lý Tông Dũng muốn giữ mình lại, thật ra đều là chủ ý của Hoắc Hoành chứ? Nếu không phải việc xin thuyên chuyển gây ra náo động quá lớn, sẽ làm hỏng mất hình tượng cô con gái ngoan ngoãn lúc trước ở trước mặt Nhiếp Thành Thắng, thì làm sao cô lại đồng ý chứ? Sau khi nói xong, Nhiếp Nhiên không quay đầu lại mà đi thẳng.

Sau khi lớp 6 bị Hoắc Hoành phạt chạy nửa giờ, giờ nghỉ trưa kéo dài một tiếng rưỡi rút ngắn xuống còn một giờ

Đến khi Nhiếp Nhiên quay trở lại phòng 305 để ngủ thì thấy các cô gái phải chạy 15km đã nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi rồi

Lúc Nhiếp Nhiên sửa soạn giường chiếu bỗng nhìn thấy quyển vở chép bài Cổ Lâm đã làm đang yên lặng nằm bên cạnh gối, Cô cố ý nhìn sang giường Cổ Lâm, bên đó đang ngủ rất say, thế là Nhiếp Nhiên khẽ vung cổ tay để ném quyển vở đó vào thùng rác

Ngay sau đó cô mặc nguyên bộ quần áo rồi trèo lên giường nghỉ ngơi


Cái cơ thể này mới bị bệnh nặng dậy, phải chạy lâu như vậy đúng là hơi mệt thật

Một năm tới, cổ nhất định phải huấn luyện cho thể chất của mình đạt được trạng thái như kiếp trước mới được, nếu không cứ chốc chốc lại bệnh như thế này thật là phiền chết

Suy nghĩ đủ thứ, cô dần dần ngủ thiếp đi

Đến khi tỉnh lại lần nữa, cô vẫn bị đánh thức bởi tiếng còi quen thuộc kia

Trong tiếng còi lặp đi lặp lại, Nhiếp Nhiên đã bắt đầu thích nghi được, vì dù sao nó cũng không khác mấy với cuộc sống năm đó của cô ở căn cứ.

Cô nhanh chóng đi giày vào, sau đó cầm mũ lên chạy ra ngoài

Hai người Hà Giai Ngọc và Thi Sảnh khi biết sẽ được luyện bắn súng, lần đầu tiên không phàn nàn một câu mà dùng tốc độ nhanh nhất mặc xong quần áo, sau đó vô cùng hưng phấn chạy ra ngoài nhanh như chớp

Tốc độ tập hợp của buổi chiều nhanh gần gấp đôi so với buổi sáng, rất hiển nhiên là bọn họ đều vô cùng chờ mong buổi huấn luyện bắn súng này.

Hoắc Hoành đưa súng ống cho từng người trong lớp 6

Khi Nhiếp Nhiên nhân khẩu súng tự động từ tay Hoắc Hoành, cô chỉ cần dùng tay áng chừng một chút là biết hôm nay chắc sẽ không luyện bắn súng

Khẩu súng này quá nhẹ, rõ ràng là không có đạn

Nhìn vẻ mặt của đám người kia tràn đầy sự sung sướng khi được cầm súng trong tay, cô chỉ lạnh lùng nhếch khóe môi lên

Huấn luyện với súng không có đạn thì chỉ có một loại, không còn cái nào khác

Buổi huấn luyện ma quỷ sắp bắt đầu rồi, thế mà bọn dê đợi làm thịt này còn vui mừng như vậy

Rất nhanh, sau khi sờ qua một lượt từ trong ra ngoài toàn khẩu súng, nhìn đến băng đạn rỗng tuếch, Hà Giai Ngọc mới nhíu mày, hỏi: “Báo cáo! Vì sao trong sáng lại không có đạn ạ?”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện