Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Thờ ơ lạnh nhạt - Huấn luyện bắn súng (1)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khoảng bảy, tám giờ, cả tòa ký túc xá im lặng không có một âm thanh gì, chỉ có tiếng bước chân “cộp cộp cộp” của cô phát ra trên hành lang.

Nhiếp Nhiên vừa mới đi tới cửa thì đã nghe thấy trong phòng có âm thanh truyền ra

“Cháu làm thế đúng là hơi quá rồi, cho dù muốn lấy lòng cô nàng nhà cháu thế nào thì cũng đừng để con bé đánh gãy cả mũi Trần Duyệt như thế chứ! Giờ bảo chú phải ăn nói với cha mẹ con bé thế nào đây?” Giọng nói tức giận này hiển nhiên là của tiểu đoàn trưởng Lý Tông Dũng

Sau đó là tiếng đáp trả thản nhiên, “Ai bảo chú cứ hay thích xem kịch, giờ cháu phân cho chú một vai, chẳng phải rất tốt à?” Ở trong phòng, Lý Tông Dũng thấy Hoắc Hoành trêu chọc mình như thế thì xông lên đấm anh, “Cháu ngứa đòn đúng không?” Hoắc Hoành thoải mái tiếp được nắm đấm của Lý Tông Dũng, cười nói: “Chuyện này chú cứ yên tâm đi, cháu sẽ không để bọn họ làm gì Nhiếp Nhiên đâu.” Lời nói nghe như khuyên giải, an ủi nhưng rơi vào tai Lý Tông Dũng thì chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, ông tức giận đến mức muốn giậm chân, “Ai quan tâm tới con bé đó làm gì! Con bé đó có cháu che chở rồi, đến ông trời còn chẳng sợ, nhưng chú thì phải làm sao đây hả? Ba của Trần Duyệt cùng cấp bậc với chú, sau này chú lấy đâu ra mặt mũi mà gặp ba con bé chứ!” Thằng nhãi này làm ông ta tức chết mất thôi! Không phải chỉ là xem kịch thôi ư, có cần phải trả đũa nhanh thể không? Chẳng biết tôn sư trọng đạo gì hết

“Vậy thì đừng gặp là được, dù sao hai người các chú có đứng cùng phe với nhau đâu.” Hoắc Hoành hoàn toàn không bận tâm tới cơn tức giận của Lý Tông Dũng

“Không đứng cùng phe cũng không có nghĩa là trở mặt với nhau như thế!” Sau khi thấy thầy giáo của mình có vẻ đang tức giận thật sự, Hoắc Hoành mới bớt lạnh nhạt một chút, khuyên nhủ: “Được rồi, được rồi, chú cứ bình tĩnh đừng nóng, chuyện này nếu cháu để mặc cô ấy làm thì chắc chắn là có cách giải quyết.” Lý Tông Dũng tỏ vẻ không tin, hỏi: “Cách gì?” Người đã bị đánh đến mức ấy rồi, lại có bao nhiêu người chứng kiến như vậy, không thể nói là cô ta tự mình ngã được đúng không? Ôi..

Người trẻ tuổi bây giờ thật chẳng có khả năng nhẫn nhịn gì cả! Hoắc Hoành thấy Lý Tông Dũng sầu não như thế thì mỉm cười: “Cháu định.” Mặt anh đột nhiên biến sắc, quay đầu quát về phía cửa: “Ai?” Nhiếp Nhiên hoảng sợ, rõ ràng cô đã nín thở đứng yên
không nhúc nhích rồi, sao Hoắc Hoành vẫn có thể cảm nhận được chứ?

Dù cô hoài nghi trong lòng nhưng vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, mở cửa ra: “Em đến nộp giấy nghỉ phép.” Sau khi Lý Tông Dũng thấy Nhiếp Nhiên thì tự giác rời đi, chỉ dặn dò Hoắc Hoành một câu: “Được rồi, cậu có cách giải quyết là được rồi, tôi về đây.” Sau đó, ông ta chắp hai tay sau lưng, mang theo bộ dạng uy nghiêm đi ra ngoài

Nhiếp Nhiên thấy Lý Tông Dũng đi rồi mới đi vào, đưa giấy phép ra, “Đây là giấy phép bác sĩ ở phòng Y tế viết cho tôi, yêu cầu tôi phải nghỉ ngơi mấy ngày.” Hoắc Hoành nhìn lướt qua, lập tức gật đầu: “Được, tôi cho em nghỉ mười ngày.” “Cảm ơn chính trị viên!”.

Sau khi nhận được phê chuẩn, Nhiếp Nhiên không muốn nói thêm bất kì lời dư thừa nào nữa, xoay người định đi ra ngoài

Không ngờ, người sau lưng lại vọt tới trước mặt cô, sau đó cánh cửa trước mặt bị đóng sầm lại

Nhiếp Nhiên nhíu mày, ánh mắt lập tức trầm xuống ngay khi cửa bị đóng lại

“Còn giận sao?” Hoắc Hoành hỏi một cách dè dặt

Nhiếp Nhiên lạnh lùng thốt lên: “Tránh ra.”

Hoắc Hoành thấy hơi đau đầu

Trong cuộc đời suốt hai mươi chín năm qua của anh, anh luôn tự tin như thế, khống chế sự sống và cái chết của nhiều người như thế, nắm trong tay từng cục diện và chơi đùa như thế, nhưng giờ lại một cô gái nhỏ.

“Đừng giận nữa được không? Nếu không tôi cũng tới phòng tạm giam ở một đêm, cho em nguôi giận nhé?” Hoắc Hoành muốn dùng cách vô lại này để lấy lòng Nhiếp Nhiên

Đáng tiếc, chiêu này vô dụng với cô, cô chỉ cười lạnh, đáp: “Một đêm ư? Anh cứ chết già ở trong đấy thì hơn.” Lời nói độc ác của cô chẳng những làm Hoắc Hoành tức giận, anh còn nở nụ cười

Cô nàng này đã chấp nhận đối thoại với mình, tức là có hi vọng rồi

Anh đi tới trước mặt Nhiếp Nhiên, cười nói: “Nếu em theo tôi vào đấy, tôi sẽ không ngại đâu.” Vẻ mặt Nhiếp Nhiên vẫn lạnh bằng như cũ, “Nếu anh không buông tay, tôi cũng không ngại đánh gãy mũi anh đâu.” Sau đó, Nhiếp Nhiên lập tức hất văng tay anh đi, bước vòng qua anh, mở cửa đi ra ngoài

Trước khi rời đi, cô dừng bước lạnh lùng nói một câu: “Chuyện này ai làm người ấy chịu, tôi không cần anh gánh vác thay tôi!” Sau đó, cửa lập tức bị đóng sầm lại.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện