Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Trả nhân tình - Giết bọn chúng (1)


trước sau

“Cái gì?” Kha Lỗ tức giận nhảy dựng lên

“Cái gì gọi là bọn họ không đánh 3cướp biển cho chúng tôi? Bọn họ không đánh thì ai đánh?”

Nhiếp Nhiên ngẩ2ng đầu lên liếc anh ta, lạnh lùng phun ra một chữ: “Tôi.” “Cô: Chỉ một mình cô đ7i đánh mấy trăm tên cướp biển?” Kha Lỗ vô cùng khinh thường

Nghiêm Hoài 3Vũ đứng bật dậy, “Tiểu Nhiên Tử, cô điên rồi à?” Từ sau khi Nhiếp Nhiên tỉnh lại2 thì giống như biển thành một người khác vậy

Đoàn người Nghiêm Hoài Vũ cũng lập tức đứng lên, vây lại bên cạnh Nhiếp Nhiên.

Hai bên đối đầu nhau, bầu không khí trong sân đột nhiên thay đổi cực nhanh

Mấy người phụ nữ lập tức dẫn bọn nhỏ vừa vào lấy cơm rời khỏi nơi nguy hiểm này

Nhiếp Nhiên lấy con dao quân dụng bên hông ra, lưỡi dao lóe lên ánh sáng rét lạnh, cô cứ chơi trên đầu ngón tay như vậy, “Tôi nghĩ anh không hiểu lắm cái gì gọi là uy hiếp rồi.”

Vừa dứt lời, mắt cô lạnh đi, con dao trên đầu ngón tay theo cổ tay cô bay ra ngoài

Nếu như trước kia tính cách của cô là trong hòa nhã mang theo xa cách, vậy thì bây giờ chính là trong lạnh lùng lộ ra cự tuyệt, giống như bọc kín mình lại.

Hơn nữa, cô nói chuyện làm việc cũng hoàn toàn khác

Nhiếp Nhiên nói với Kha Lỗ: “Đương nhiên không chỉ có một mình tôi, còn có tất cả dân đảo nữa

Tôi ở lại đây cùng mọi người đánh cướp biển, sau đó thả bọn họ đi.” “Như vậy sao được!” Chưa đợi Kha Lỗ từ chối, Hà Giai Ngọc đã phản đối đầu tiên

“Đúng vậy, Nhiếp Nhiên, cậu làm như vậy quá nguy hiểm.” Cổ Lâm cũng lắc đầu liên tục

Nhưng Nhiếp Nhiên giống như không nghe thấy, nói với Lý Kiêu: “Những gì tôi nợ mọi người, lần này coi như trả hết.” Sắc mặt Lý Kiêu lập tức sầm xuống

Kha Lỗ nói: “Đi cái gì mà đi, không ai được đi hết! Tất cả ở lại đánh cướp biển!” Người vốn đã ít, đánh cướp biển lại rất khó khăn, bây giờ lại
chỉ giữ lại một người thì còn có tác dụng gì? “Nếu anh không thả bọn họ đi thì các người tự đánh cướp biển đi.” Nhiếp Nhiên híp mắt lại, giọng lạnh như băng

Uy hiếp, đây rõ ràng là uy hiếp! Kha Lỗ vừa bị cô bóp cổ, vừa bị cô uy hiếp, còn phí công cùng cô đi dạo ngắm cảnh buổi sáng thì đã sớm tức giận không nhịn nổi rồi

“Cô có tư cách gì uy hiếp tôi!” Anh ta vỗ mạnh xuống bàn

Trong nháy mắt, dân đảo xung quanh Kha Lỗ đứng lên, nghiêm mặt nhìn mười mấy người nhóm Nhiếp Nhiên

Hai bên đối đầu nhau, bầu không khí trong sân đột nhiên thay đổi cực nhanh

Mấy người phụ nữ lập tức dẫn bọn nhỏ vừa vào lấy cơm rời khỏi nơi nguy hiểm này

Nhiếp Nhiên lấy con dao quân dụng bên hông ra, lưỡi dao lóe lên ánh sáng rét lạnh, cô cứ chơi trên đầu ngón tay như vậy, “Tôi nghĩ anh không hiểu lắm cái gì gọi là uy hiếp rồi.”

Vừa dứt lời, mắt cô lạnh đi, con dao trên đầu ngón tay theo cổ tay cô bay ra ngoài

Phập một tiếng, con dao quân dụng cắm chuẩn xác vào kẽ ngón tay trên bàn tay chưa kịp rút về của Kha Lỗ

Cán dao màu đen vì chấn động mạnh mà đang rung lên

Người ở đây không nhịn được điều trợn to mắt, hít một hơi lạnh.

Đây..

đây là trùng hợp đúng không? Ba người Nghiêm Hoài Vũ từng thấy khả năng dùng dao của Nhiếp Nhiên trên tàu hỏa nên lúc này cũng không quá ngạc nhiên mà còn đắc ý ngẩng đầu lên, nhìn đám người đã há hốc mồm kia.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện