Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Chờ được cứu viện thì chắc tôi chết lâu rồi (3)


trước sau

“Mày cứ ngồi đây quan sát là được rồi3, coi như là lời cảm ơn của tao dành2 cho mày” Nhiếp Nhiên vỗ vai gã, sau7 đó lại nói với người xung quanh, “T3ranh thủ thời gian gỡ mìn đi.”

<2br>Nói xong, cô dẫn những người khác rời đi

Gã cướp biển kia ngồi trên vách núi, xung quanh tối đen không nhìn rõ cái gì, chỉ thấy gió lớn gào thét lạnh run hòa với tiếng sóng biển rì rào, điều này làm cho lòng gã dâng lên từng cơn sợ hãi

Trước là vách đá tối đen cao vời vợi, sau lại là bãi mìn

Cho dù nhảy xuống hay ở lại thì đều chết cả

Chết, hay không chết? Nói, hay không nói? Sự mâu thuẫn trong lòng làm cho gã cảm thấy phát điên

Thấy đám người sắp rời đi, gã ta nghiến răng, hét lên với Nhiếp Nhiên, “Có...” Nhiếp Nhiên nhếch miệng cười lạnh, chậm rãi xoay người, giả vờ hỏi: “Có cái gì cơ?” Gã tả kinh hoàng nuốt nước bọt, “Có mìn bẫy, vẫn còn..

mìn bẫy.” Những người đang định chuẩn bị gỡ mìn nghe thấy gã ta nói như thế thì cứng người lại, không dám tiếp tục động đậy

Cái gì, vẫn còn mìn bẫy ư? Nhiếp Nhiên cười, “Chẳng phải vừa rồi mày nói là đã hết rồi sao?” “Tao..

tao..

Nhìn nụ cười lạnh lùng, tàn khốc của Nhiếp Nhiên và lưỡi dao sắc bén gần như đã kề sát vào cổ, rốt cuộc gã cướp biển cũng không chịu nổi nữa, “Đúng thế..

Xin lỗi, tao sai rồi, tạo không nên giấu giếm..

Lần sau tao không dám nữa, tạo thật sự không dám...” Nhiếp Nhấc hơi động dao trên cổ gã một chút, “Mày lừa tạo nhiều lần như thế, tạo nên trừng phạt mày thế nào mới tốt đây?” “Không! Không cần! Tao thực sự biết sai rồi, thật đấy!” Gã ta cảm nhận được cơn đau khi dao cứa vào da cổ mình, sợ tới mức không ngừng run lẩy bẩy thề thốt

“Lần đầu lúc mày lừa tạo, hình như mày cũng nói như thế đấy.” Dường như Nhiếp Nhiên khá lơ đễnh, ánh mắt quét khắp người gã một lượt, cuối cùng dừng lại ở trên hai chân gã

Gã cướp biển sợ tới mức mặt mũi biến sắc, “Không, không, không, lần này tạo chắc chắn không lừa mày, chắc chắn không lừa mày! Nếu còn lừa mày nữa, tao sẽ..

tạo lừa..

lừa mày đấy.” Gã ta nhìn nụ
cười lạnh như băng của cô thì sợ đến mức cả người run rẩy

“Vậy sao giờ lại không lừa nữa thế?” “Bởi vì, bởi vì...” Gã ta đang muốn bịa một lý do gì để cho qua thì trên tay Nhiếp Nhiên đã có thêm một con dao găm, hơn nữa còn đặt lên cổ gã

“Bởi vì mày biết mày cũng sẽ bị nổ chết, đúng không?” Gã cướp biển trừng mắt lên

Cô ta biết, thì ra cô ta đã sớm biết!

Xin lỗi, tao sai rồi, tạo không nên giấu giếm..

Lần sau tao không dám nữa, tạo thật sự không dám...” Nhiếp Nhấc hơi động dao trên cổ gã một chút, “Mày lừa tạo nhiều lần như thế, tạo nên trừng phạt mày thế nào mới tốt đây?” “Không! Không cần! Tao thực sự biết sai rồi, thật đấy!” Gã ta cảm nhận được cơn đau khi dao cứa vào da cổ mình, sợ tới mức không ngừng run lẩy bẩy thề thốt

“Lần đầu lúc mày lừa tạo, hình như mày cũng nói như thế đấy.” Dường như Nhiếp Nhiên khá lơ đễnh, ánh mắt quét khắp người gã một lượt, cuối cùng dừng lại ở trên hai chân gã

Gã cướp biển sợ tới mức mặt mũi biến sắc, “Không, không, không, lần này tạo chắc chắn không lừa mày, chắc chắn không lừa mày! Nếu còn lừa mày nữa, tao sẽ..

sẽ chết!” Gã cắn răng buông lời thề độc, cuối cùng cũng khiến Nhiếp Nhiên dời ánh mắt đi

“Chỉ là thề thốt thôi, có phải hơi thiếu thành ý rồi không?” Cô dùng dao vỗ nhẹ lên mặt gã ta

“Tao..

tao..

tao sẽ chỉ những chỗ có mìn bẫy cho mày xem, sau đó giúp mày gỡ mìn.” “Được, nếu mày nói sai, tao sẽ...” Nhiếp Nhiên mỉm cười, bỗng nhiên giơ dao trong tay lên, đâm mạnh xuống.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện