Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Để em tự do (4)


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Haha, đây là nhân viên mới của Cục Cảnh sát sao?” Dư Xảo Xảo cố gắng tươi cười đi vào.

Nụ cười ngọt ngào ấm áp ấy đều thu hút mọi người, nhưng rất tiếc là cô ta gặp đúng hai người không phải là người.

Một núi băng lạnh lùng như vậy nên một vài cơn gió xuân đâu có tác dụng gì. Lệ Xuyên Lâm hoàn toàn coi Dư Xảo Xảo không tồn tại, khẽ khàng nhấc nhẹ tay Nhiếp Nhiên lên, sợ cô không cẩn thận cử động quá mạnh vết thương lại hở miệng ra.

Nhưng Nhiếp Nhiên thì tập trung hết sức vào việc phá mật mã, đến núi băng Lệ Xuyên Lâm cô còn chẳng thèm để tâm, càng đừng nói đến một cô gái chẳng hề quen biết gì.

Không khí bỗng trở nên bối rối.

Dư Xảo Xảo đứng ở đó nhìn hai người mà không một ai thèm để ý đến cô ta. Bên cạnh còn có đám cảnh sát đang nhìn chằm chằm. Cô ta có cảm giác giống như vừa bị vả cho hai cái vào mặt vậy, tức giận vô cùng.

Không biết cảnh sát nào chán sống lại không nhịn được phì cười khiến Dư Xảo Xảo tức đến nỗi trợn trừng mắt nhìn anh ta.

Cảnh sát kia nhanh chóng thu lại nụ cười.

Đùa à, đây là cháu gái của Phó Cục trưởng Lý, làm sao anh ta dám đắc tội chứ?

“Đến đây, đến đây, hộp cứu thương đến rồi đây!” Một loạt âm thanh dồn dập hoảng loạn gấp gáp từ ngoài cửa truyền đến. Không lâu sau một anh cảnh sát cầm hộp cứu thương nhanh chóng chạy tới, sau đó đưa hộp cứu thương cho Lệ Xuyên Lâm.

Lệ Xuyên Lâm nhìn máu trên tay Nhiếp Nhiên đã đông lại, cổ tay áo và miệng vết thương còn dính vào nhau, hơn nữa tay cô còn đang bận lướt trên bàn phím, về cơ bản là không có cách nào xử lí vết thương.

Con người này thật là không quan tâm đến cơ thể mình chút nào!

Lệ Xuyên Lâm bất giác nhíu chặt lông mày, sau đó cầm lấy cánh tay không bị thương của cô kéo ra khỏi ghế.

“Tôi không sao thật. Lệ Xuyên Lâm, anh đừng làm
phiền tôi!” Cánh tay bị thương của cô nhất quyết bám lấy góc bàn.

Vết thương đã đông máu của cô dưới tác động mạnh của lực lại há miệng ra, máu chảy ròng ròng.

Lệ Xuyên Lâm nhìn thấy một dòng máu tươi chảy ra, mắt anh ta bỗng lạnh đi. Sau đó, anh ta ngay lập tức đến trước mặt của Nhiếp Nhiên làm một hành động khiến mọi người kinh hãi.

“Á! Anh làm gì đấy, bỏ tôi xuống, Lệ Xuyên Lâm!”

Anh ta không hề có biểu cảm gì, một tay vác cô lên vai, tay kia cầm hộp đồ cứu thương, đi thẳng về phía phòng nghỉ.

Thật sự là Nhiếp Nhiên chưa bao giờ bị đối xử như thế cả. Khốn kiếp!

Một tay của cô đập mạnh vào lưng anh, tiếng đập mạnh mẽ lên người phát ra những tiếng “bùm bụp”.

Nhưng Lệ Xuyên Lâm lại như chẳng có cảm giác gì vậy, đưa cô vào phòng nghỉ xong thì lấy chân đóng cửa phòng lại.

Bấy giờ, đám người hóa đá nãy giờ đã tỉnh lại.

“Đây là Đội trưởng Lệ sao?” Một cảnh sát hỏi với giọng nhẹ nhàng mang đầy vẻ kinh hãi đến rùng mình.

Một người khác ở bên cạnh mặt đơ ra nhìn cánh cửa đã đóng chặt lại, nói: “Hình như là đúng rồi đấy.”

“Trời ơi! Đây chính là sức hút của bạn trai trong truyền thuyết mà bạn gái tôi nói sao?”

Trong nháy mắt, trái tim của những chàng trai trẻ trong căn phòng đều thổn thức.

Đội trưởng Lệ đẹp trai quá!

Chỉ có một trái tim thiếu nữ ở đây là bị vỡ tan.

Dư Xảo Xảo nhìn cánh cửa bị đóng kia thì tức đến nỗi muốn đâm thủng vài lỗ.

“Úi! Anh đừng xé đồ của tôi!”

Trong phòng bỗng vang lên tiếng của Nhiếp Nhiên, tất cả mọi người đều choáng váng, tự động, tự giác dán chặt tai lên cánh cửa nghe lén.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện