Quay lại mấy hôm trước, khi Đàm Khưu phải ra sân bay đón nhân vật nào đó.
Một cô gái khoảng chừng 19 - 20 tuổi mặc áo phối cùng chiếc quần short ngắn đang loay hoay đẩy chiếc vali đi tới chỗ người chú đang thu hút hết mọi ánh nhìn tại sân bay kia.
Cô hạ chiếc kính râm xuống đánh giá “ Chú út à, chú có thể bớt để người ta chú ý được không?”
“ Đấy là năng kiếu rồi, không thể” Đàm Khưu còn không buồn nhìn xem cô cháu gái này của mình đã lớn đến đâu rồi, nếu không phải anh trai đặc biệt gửi gắm thì Đàm Khưu anh cũng không trực tiếp đến sân bay đón đứa cháu này như vậy.
Đàm Tinh chỉ biết câm nín trước sự tự luyến cực độ của người chú này, cô đẩy vali cho trợ lý phía sau rồi kéo tay Đàm Khưu đi “ Còn không mau rời khỏi đây, người ta sắp nhìn thủng chúng ta rồi”
Trợ lý phía sau bước lên giữ vali hộ cho Đàm Tinh.
Hai người một lớn một nhỏ không ngừng thu hút mọi ánh nhìn, phải công nhận gen nhà họ Đàm rất tốt.
Những người xung quanh không ngừng bàn tán về hai cái nhan sắc này, có người không biết còn nói Đàm Tinh là tình nhân nhỏ của Đàm Khưu.
Ra đến xe rời khỏi sân bay, Đàm Tinh lâu lắm rồi mới trở lại Giang Thành.
Mắt cô từ lúc lên xe đều dán chặt bên ngoài cửa sổ, cẩn thận nhìn xem nơi này có thay đổi gì so với khi cô còn ở đây hay không “ Cũng không thay đổi gì nhiều lắm” quan sát chán rồi cô mới ngồi ngay ngắn lại.
“ Con định ở đâu? Nhà cũ chú cho người dọn dẹp lại rồi, nếu chưa có chỗ ở thì qua đó” Căn nhà đó nói là cũ thì cũng không phải, đây là nơi lúc trước anh và Đàm Tinh từng ở qua.
Khi sang Anh thì bỏ trống.
Đàm Tinh chưa đáp lại, nghe Đàm Khưu nói như vậy hình như chú út của cô không ở đó “ Vậy chú út đang ở đâu?”
“ Thuê một căn hộ ở Khuynh Vân” chuyện này với Đàm Khưu không có gì phải dấu, anh thản nhiên đáp lại.
“ Căn nào cơ? Sao chú út không mua đứt đi, lại còn phải thuê.
Lâu không gặp chú thiếu tiền như vậy rồi sao?” Chú út của cô cũng kì lạ quá rồi đấy, nhà rộng không ở lại đi thuê nhà.
Nhưng khu Khuynh Vân ấy nghe đâu cũng là khu cao cấp ở Giang Thành, thuận tiện cho đi lại nên Đàm Tinh cô cũng không nghĩ nhiều.
“ Căn 053.
Chủ nhà không bán, chỉ cho thuê” Thiếu tiền? Ai chứ không phải anh, thẻ Đàm Tinh dùng ở đây cũng là thẻ phụ của anh mà còn dám nói Đàm Khưu anh hết tiền.
“ Vậy cháu sẽ tới đó ở cùng chú, ở căn nhà kia chán òm” Đàm Tinh còn đang ngây thơ nghĩ Đàm Khưu sẽ để cô tới đó ở thật vậy, rất vui vẻ mà đưa ra đề nghị.
Đàm Khưu bên cạnh không khách khí gì dập tắt niềm vui bé nhỏ của Đàm Tinh “ Ở thì không được, nhưng tới chơi thì được”
Hiếm khi Đàm Khưu từ chối cô như vậy, nhưng nếu Đàm Khưu nói thế thì có khóc nháo treo cổ cũng không thay đổi được, bắt đầu than vãn vu vơ “ Không lẽ chú út dấu thím út ở đó hay sao mà không cho con tới ở”
Đàm Khưu không đáp lại lời Đàm tinh, anh ta bảo tài xế đưa đến ngôi nhà cũ trước đây rồi ngồi dựa vào ghế nhắm mắt lại dưỡng thần.
Thấy chú út mình như vậy Đàm Tinh cũng không dám quấy rầy nữa, tự mở điện thoại ra kiếm trò chơi giết thời gian.
Đàm Tinh này là con gái duy nhất của anh trai Đàm Khưu.
Tuần trước Đàm Khưu nhận được điện thoại của Đàm Phồn.
Nói Đàm Tinh muốn trở về Giang Thành sống, nhờ anh đặc biệt chăm sóc cho đứa con gái bảo bối này của ông.
Đàm Khưu sao có thể từ chối được, đành miễn cưỡng nhận lời.
Sau khi đã đưa Đàm Tinh về nhà đợi xem cô thiếu thứ gì để nói người mang đến thêm.
Khi đã ổn định hết mọi thứ Đàm Khưu mới trở về khu Khuynh Vân.
________
Trở lại hiện tại, Viên Nguyệt khi bắt gặp một cô gái lạ trong nhà Đàm Khưu.
Trong lòng cô có gì đó hỗn loạn, không rõ là gì nữa.
Cầm điện thoại trên tay, cô muốn nhắn tin hỏi Đàm Khưu xem cô gái kia là ai.
Cô cứ nhập lại xóa, nhập lại xóa.
Không biết mở lời