Cưng Chiều Mỗi Em

Gặp con bé một lần cuối


trước sau



Nhưng Viên Vũ lại không cho: “Không, Nhật Linh, con cũng phải tới, nhất định con phải tới”

Viên Vũ khóc lóc van xin cô: “Nhã Tuyết muốn gặp con, con bé muốn gặp con lần cuối! Mẹ cầu xin con, nể tình hơn hai mươi năm mẹ nuôi dạy con, con hãy đến bệnh viện một chuyến đi, con có thể đến gặp Nhã Tuyết được không? Trước đây đều là mẹ không tốt, mẹ xin lỗi con, con đi cùng với cha tới bệnh viện được không?”

"Nhã Tuyết con bé thật sự không thể có gắng được nữa. Con bé muốn gặp con lần cuối, người ta đã nói lời của người sắp chết không xấu, nếu như con bé kìm nén không nói gì mà rời đi thì có làm quỷ con bé cũng không thể an tâm đầu thai được. Nhật Linh, mẹ van xin con, chỉ cần con qua đây thì mẹ sẽ quỳ xuống xin lỗi con.”

"Nếu con vẫn cảm thấy khó chịu, vẫn chưa hết giận vì việc mẹ tát cơn lần trước thì con cứ đánh gấp ba lần gấp năm lần

đi.”

Viên Vũ thực sự rất yêu Lê Nhã Tuyết, bởi vì Lê Nhã Tuyết mới thực sự là miếng thit rơi từ trên người bà ta xuống.


Cho dù có đối xử với Lê Nhật Linh tốt đến đâu thì đó cũng là đồ thừa của.Lê Nhã Tuyết sau khi sử dụng xong.

Viên Vũ có thể vì Lê Nhã Tuyết mà không nhận đứa con gái Lê Nhật Linh này, nhưng để thực hiện ước nguyện cửa Lý Nhã Tuyết trước khi chết mà bà ta có thể từ bỏ lòng tự trọng của mình, cầu xin Lê Nhật Linh tha thứ.

Đây mới là tình thương của mẹ…

Dù Viên Vũ có đối xử tốt với cô như thế nào thì bà ta cũng chưa bao giờ thực sự coi cô là con gái, bà ta chỉ cảm thấy cô đáng thương, cảm thấy cô là một đứa bé đáng thương bí bỏ fơi trong cô nhi viện mà thôi.

Lúc này Lê Nhật Linh bỗng nhiên bình thường trở lại, thật ra từ trước đến giờ nhà họ Lê vẫn không phải nhà của cô, là cô tự lừa mình dối người, tự kiềm chế và trói buộc bản thân.

Quan tâm làm gì chứ?

Đó cũng không phải là cha mẹ của cô, không phải nhà của cô.

“Nhật Linh, con có nghe không? Cầu xin con, con hãy tới gặp em gái cón một lần cuối, được không?”

“Được” Cô yên lặng phun ra một chữ cuối cùng này.

Lần gặp mặt này, coi như là lần cuối cùng cô vĩnh biệt nhà họ Lê đi.

Lâm Quân nói: “Để anh đưa.em qua đó.”


“Được” Cô chớp chớp mắt, mỉm cười với Lâm Quân: “Thật tốt khi có anh”

Chỉ có Lâm Quân là không bao

giờ nói dối hay giấu diếm cô điều gì.

Mà bây giờ cô cũng chỉ còn duy nhất một mình anh.

Lê Hải Thiên vẫn tuyệt vọng ngồi trên mặt đất, cũng chưa có ý định đứng dậy.

Lâm Quân mất kiên nhãn liếc nhìn ông ta: “Đi hay không là tùy ông, nhưng nếu ông không đi thì sẽ không được nhìn thấy mặt con gái ruột một lần cuối cùng đâu.”

Bốn chữ một lần cuối cùng khiến Lê Hải Thiên vô cùng đau đớn, ông ta vội vàng đứng dậy.

lau nước mắt: “Tôi đi, tôi đi.”

Ngay cả khi.Nhã Tuyết lừa ông ta, lợi dụng ông ta thì ông ta vẫn không nố oán hận cô ta, càng không nỡ nhìn cô ta chết.

Đây là lần đầu tiên Lê Nhật Linh nhìn thấy Lê Hải Thiên khóc, lúc này cô mới biết được rằng đây là bản năng tình thương của người cha.

Mà tình yêu của người cha này, trước giờ đều không hề dành chơ mình..; Lê Hải Thiên bắt xe của nhân viên đi, Lâm Quân đưa Lê Nhật Linh đi đến hướng bệnh viện.

Vừa tìm đến phòng chăm sóc đặc biệt; Viện Vũ đã lập tức lao tới, hai mắt của bà ta vẫn còn sưng đỏ, mặt đầy nước mắt: "Con mau đi gặp Nhã Tuyết một chút, con


mau đi gặp con bé đi. Nhã Tuyết vẫn mãi lầm bầm tên của con, con bé muốn gặp con."

Dáng vẻ kích động của Viên Vũ giống như sẽ làm-cô bị thương, Lâm Quân không nhịn được kéo.1

Lê Nhật Linh đến bên cạnh mình, tách hai người bọn họ ra.

Viên Vũ biết bây giờ mình đang ở thế yếu, bà ta không ngừng lau nước mắt, nhưng nước mắt vẫn cứ lăn xuống liên tục.

Vì để có thể khiến Lê Nhật Linh đi gặp con gái mình, bà ta thật sự quỳ.phủ phục xuống mặt đất: “Những chuyện trước đây đều là lỗi của mẹ, mẹ không biết là Nhã Tuyết đang nói dối, càng không phải cố tình muốn chia rế gia đình con, mẹ xin lỗi con, con đi gặp Nhã Tuyết một lần cuối được không?”

Lê Nhật Linh giật mình trước hành động quỳ xuống của Viên Vũ, cô đỡ bà ta dậy: “Con không trÁnh ma”

“Nếu con không trách mẹ thì hãy đi gặp em gái con có được không; bác sĩ nói con bé sống không nổi qua đêm nay, con bé có chuyện muốn nói với con; cầu xin con vào gặp con bé một lần cuối đi”







trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện