Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

1009: Mưu Kế Ngoan Độc


trước sau


Cả ngày hôm nay ông ta cứ phiền não về bão tuyết phương Nam.

Chờ hoàng tử và đại thần đi rồi, một mình ông ta lại ở Ngự Thư Phòng một lúc, tới giờ Tuất mới về Hoa Thanh Cung.

Thời gian này cũng không tính là sớm.

Hôm nay ông ta quá mệt mỏi, vốn không định triệu người thị tẩm, nhưng sau khi trở về, nội thị lại bẩm báo, nói Thịnh Tiệp Dư đã chuẩn bị xong.

Nếu người đã tới, ông ta không nhất thiết phải đưa người về.

Có lẽ, có thể hưởng thụ một chút.

...!
Nội thị cung kính khom người vén màn cho hoàng đế.

Sau khi hoàng đi vào, nội thị liền cúi đầu đứng bên ngoài.

Thời điểm phi tần hậu cung thị tẩm, nếu không có yêu cầu đặc biệt, nội thị đều sẽ ở bên ngoài chờ hoàng đế phân phó.

Tối nay, nội thị phụ trách có hơi khác.

Tuy rằng gã vẫn cung kính đứng sau tấm màn, nhưng trên trán và lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh.


Mồ hôi lạnh không quan trọng, quan trọng là trong mắt gã để lộ sự bất an.

Có mấy lần, gã thậm chí không nhịn được mà quay đầu nhìn thoáng qua, nhưng cuối cùng vẫn khống chế được.

...!
Hoàng đế vào trong.

Trên người đã thay áo ngủ tơ lụa.

Ông ta vẫn như ngày thường tới thẳng long sàng.

Có lẽ do hôm nay có tâm sự, ông ta không phát hiện sau tấm màn trên giường kia có gì khác trước.

Nếu là trước đây, ông ta chắc chắn sẽ phát hiện, bởi vì thói quen của Thịnh Lang Hoàn là mỗi lần hoàng đế đi tới, nàng ấy đều chủ động ngồi quỳ trên giường.

Thời điểm hoàng đế vén rèm, nàng ấy sẽ ngẩng đầu, dịu dàng mà không mất nét vũ mị nhìn hoàng đế.

Nhưng người trên giường hôm nay không hề có động tĩnh, cứ nằm trên giường, giống như đã ngủ.

Lúc này, hoàng đế đã tới mép giường.

Ông ta duỗi tay, xốc màn che lên.

Khoảnh khắc màn che được xốc lên, một gương mặt xa lạ lại quen thuộc xuất hiện trước mắt.


Hoàng đế ngây người.

Ông ta vẫn giữ nguyên động tác vén rèm,

kinh ngạc nhìn người nằm trên giường lúc này.

Hai mắt người kia nhắm nghiền, gương mặt thanh tú, nhưng lại không phải tiệp dư Thịnh Lang Hoàn.

Thời điểm phát hiện người nằm trên giường không phải Thịnh Lang Hoàn, phản ứng đầu tiên của hoàng đế là tức giận, tức giận nữ nhân kia thật to gan, dám nằm trên long sàng của ông ta ngay lúc này.

Nhưng ngay sau đó, khi nhìn rõ gương mặt kia, đôi mắt thất thần dần từ kinh ngạc biến thành nghi hoặc.

Cuối cùng, tâm trạng lại trở nên hoảng hốt.

Ông ta mơ hồ nhận ra người nằm trên giường là ai.

Chính là cung nữ đã từng dâng trà cho ông ta.

Thời điểm sứ thần phiên bang vào kinh, trước lúc công chúa chiêu thân, cũng chính là cung nữ này đứng ra nói nàng có cách khiến những cao thủ phiên bang sứ thần đó "biết khó mà lui".

Lúc ấy, ông ta chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ tới cuối cùng nàng lại có thể hoàn thành.

Tiếp đến là vụ án của Tào gia.

Sau khi ông ta phong Tào Tử Thị là Thanh Hiếu huyện chúa, Tào Tử Thị xin ông ta một cung nữ ở cạnh hầu hạ mình.

Lúc ấy, người bên dưới không nói là ai cả, chỉ bảo là cung nữ dâng trà.

Khi ấy, ông ta không nghĩ nhiều, không hỏi đến, liền đồng ý với Tào Tử Thị.

Mãi đến sau này ông ta phát hiện hương trà của Ngự Trà Phòng hơi thay đổi, dò hỏi mới biết cung nữ ông ta thưởng cho Tào Tử Thị thế mà chính là nàng!.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện