Nếu không phải vì võ công thì chắc chắn là thứ khác.
Ví dụ như không sợ chướng khí dưới chân núi, không sợ cơ quan trên núi.
Như vậy có thể tiến vào nơi ở của Miến Đà Loa, ép Miến Đà Loa bỏ núi đào tẩu.
Ân oán giữa Miến Đà Loa và kẻ thù lớn của mình kể ra thì rất dài.
Hai người họ đã dây dưa mấy chục năm, đối phương không lấy được đầu của Miến Đà Loa thì sẽ không bỏ qua.
Cho nên từ lúc định cư ở núi Kỳ La, Miến Đà Loa đã phải nghĩ rất nhiều cách để giữ mạng.
Mãi đến khi Lệ Vô Ngân đưa Vân Trân tới núi Kỳ La tìm đại phu trị bệnh.
Sau khi giải Từ Bi Độ, Miến Đà Loa dùng điều kiện Lệ Vô Ngân ở lại trên núi bảo vệ ông ta mới đồng ý giúp Vân Trân đổi mắt.
Vân Trân đi rồi, Lệ Vô Ngân ở lại trên núi.
Tuy mất đi đôi mắt, nhưng hắn vẫn là Lệ Vô Ngân, vẫn khiến người ta không thể khinh thường.
Hai tháng sau đó, kẻ thù lớn của Miến Đà Loa tìm tới núi Kỳ La.
Miến Đà Loa tính kế rất nhiều, lại không tính được kẻ thù của mình lần này thế mà tìm giúp đỡ.
Những người đó hỗ trợ phá chướng khí, phá cơ quan, thậm chí lợi dụng điểm yếu là mắt của Lệ Vô Ngân, lợi dụng "âm thanh quấy nhiễu" để tiến hành vây công.
Lệ Vô Ngân rất mạnh.
Nhưng hiện tại hắn đã không còn đôi mắt.
Cuối cùng, bị kẻ thù lớn vây khốn.
May mà tại thời điểm mấu chốt, hắn công phá được vòng vây, đưa Miến Đà Loa trốn vào trong núi, mượn sự hiểu biết địa hình của Miến Đà Loa mà thoát khỏi kẻ địch lớn cũng đám người hỗ trợ kia.
Bọn họ chạy thoát thành công, nhưng núi Kỳ La lại không thể về nữa.
Vì không để bại lộ đan dược trân quý trong lò cùng bí mật trong mật thất, trước khi bỏ trốn, Miến Đà Loa cho khởi động cơ quan, căn nhà trúc kia lập tức tự hủy.
Kẻ thù lớn của Miến Đà Loa vất vả lắm mới tìm được ông, đương nhiên sẽ không dễ dàng để ông bỏ trốn như vậy.
Không thể tới mười tám bộ lạc, trước mắt đường đi